Kiều Nguyên Bảo quay sang nhìn Giang Diệu nói: "Tiểu biểu tỷ, A Đôn đã hứa với đệ, lúc này muốn đưa một con hươu con cho đệ. Chờ Nguyên Bảo cũng có nai con, liền không cần ước ao của tiểu biểu tỷ nữa." Bởi vì có nai con, nó mới bằng lòng đến đây.
Giới thiệu truyện: Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu câu chuyện ngôn tình của tác giả Tiểu Thanh Tân là những cách mà hắn muốn chiếm đoạt được trái tim của cô. Cô xinh đẹp vô tình một lần đã hãm hại hắn làm hắn phải mang tiếng xấu với mọi người, nhưng có lẽ
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu - tác giả Tiểu Thanh Tân - Chương 125- Website đọc truyện online miễn phí mãi mãi - tamlinh247
Anh ấy sinh bệnh sao? Trong đầu Nhiếp Tử Vũ không khỏi nảy ra một ý nghĩ này! Nhưng một giây sau cô lại lập tức hối hận vì sao mình lại nảy ra cái ý nghĩ này! Anh ta có bệnh hay không có bệnh thì có liên quan gì đến cô chứì? Có thể anh ta hoàn toàn không có bệnh gì hết, anh đã cố ý hóa trang
Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Ta Yêu - (Chương 41) - Tác giả Tiểu Thanh Tân Cập nhật mới nhất, full prc pdf ebook, hỗ trợ xem trên thiết bị di động hoặc xem trực tuyến tại Wattpad.VN.
Truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu của tác giả Tiểu Thanh Tân - Chương 281: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo)
5 Chương mới cập nhật truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu Chương 283: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo và hết) Chương 282: Ngoại truyện 2: Tình yêu lại tiếp tục đâm chồi nảy lộc (tiếp theo)
Giới Thiệu Truyện. Truyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu xoay quanh về mối tình giữa 2 nhân vật , hài hước, chân thực, gần gũi và đầy xúc động. Truyện ngôn tình sắc mở màn với người nào đó đang nhàn nhã đọc báo, lạnh nhạt đáp: "Mua nhiều đồ vào để cho cô
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd.
Giới thiệu EbookTác giả Tiểu Thanh Tân Thể loại Ngôn Tình Nguồn sưu tầm; Editor Táo đỏ phố núi Trạng thái Hoàn ThànhGiới thiệu truyệnTruyện Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu xoay quanh về mối tình giữa 2 nhân vật , hài hước, chân thực, gần gũi và đầy xúc ngôn tình sắc mở màn với người nào đó đang nhàn nhã đọc báo, lạnh nhạt đáp “Mua nhiều đồ vào để cho cô ấy đập.”“Cậu chủ, cô chủ nói ngài không cho cô chủ đi ra ngoài cô ấy sẽ bắt con trai ngài để chém.”Người nào đó thoáng nhìn qua, không chần chừ một giây “Đưa con trai vào để cho cô ấy chém.”“Cậu chủ, cô chủ đang tự hành hạ mình.”“Đáng chết!” Người nào đó khẽ nguyền rủa một tiếng, biến mất nhanh như mười tuổi, anh ôm người phụ nữ muốn làm chuyện xấu, cô kêu lên một tiếng “Ba”, chuyện tốt biến thành chuyện mười lăm tuổi, cô mặc áo ngủ sexy, chạy vào phòng ngủ dụ dỗ mười tám tuổi, trước đêm tân hôn anh say rượu thô bạo chiếm đoạt cô, lại cả đêm nghe anh gọi tên người phụ nữ khác, lòng cô nguội mang hơi hướm nội dung giống với Ôm Bảo Bảo Chơi Đùa Mạt Thế, mời các bạn cùng theo Ebook Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu FullEbook Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu Full Epub – FullEbook Bảo Bối, Ngoan Ngoãn Để Cho Anh Yêu Full Prc/Mobi – Full
Editor Táo đỏ phố núi Vừa liếc mắt nhìn chiếc áo sơ mi mặc vào giống như trai bao trong tay của cô, Nhiếp Tử Phong nhíu mày. Đột nhiên, đôi mắt của anh loé lên một tia sáng ranh mãnh, anh nói “Không thì như vậy đi, nếu như đêm nay em chủ động, vậy thì anh sẽ đi thay.” Anh là người làm ăn rất ma mãnh, đương nhiên cũng phải biết tranh thủ giành quyền lợi cho mình chứ. “Nghĩ hay quá nhỉ!” Mặt của Nhiếp Tử Vũ đỏ tới tận mang tai, bỏ lại câu nói đó, rồi để chiếc áo sơ mi lại vị trí cũ, nổi giận đùng đùng xoay người muốn rời đi. Nhưng mà Nhiếp Tử Phong nhanh tay giữ tay của cô lại. Cầm chiếc áo sơ mi ở trên kệ xuống, Nhiếp Tử Phong mỉm cười nhìn khuôn mặt đỏ ửng như anh đào của Nhiếp Tử Vũ, giơ tay lên xoa xoa mái tóc của cô, “Anh chỉ đùa với em thôi mà.” Mặc dù đây cũng là một trong những tâm nguyện của anh. Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn. Nghe vậy, Nhiếp Tử Vũ chu môi ra, rồi né tránh khỏi bàn tay đang xoa đầu cô của anh, “Đừng có xoa đầu em như vậy.” Cảm giác giống như mình là thú cưng của anh vậy. Vừa dứt lời, thì thấy Nhiếp Tử Phong đang cười trộm, Nhiếp Tử Vũ còn chưa hiểu nụ cười kia của anh có ý nghĩa gì, thì đã cảm nhận được có một bàn tay đặt ở mông của mình, cách một lớp vải xoa xoa cặp mông của cô. Bởi vì sự đụng chạm của anh, khiến cho thân thể của Nhiếp Tử Vũ cứng ngắc lại, ngẩng đầu lên nhìn về phía anh, thì lại thấy anh đang nhìn về phía mình nháy mắt “Vậy thì như thế này? Em thích không?” Nói xong, khoé miệng anh nở một nụ cười mê người. "Biến thái!" Không nhìn xem mình đang ở chỗ nào, Nhiếp Tử Vũ không nhịn được hét lên một tiếng. Nhưng mà một giây sau bốn phía quay lại nhìn cô với ánh mắt ngơ ngác không hiểu khiến cho sắc mặt của cô lập tức đỏ lên như trứng tôm chín. Càng khiến cô tức giận hơn nữa là, người gây ra tai hoạ vẫn ngại chưa đủ còn đứng cười trộm ở bên cạnh cô. Đáng ghét! Dieen ndk dan/le eequh ydo nnn. Nhiếp Tử Vũ oán hận trừng mắt liếc nhìn Nhiếp Tử Phong một cái, rồi vội vã đẩy anh ra. "Anh mau đi thử đi, nếu không thì em đi!” Hận không có cái lỗ nào để cô chui vào cho rồi. “Được.” Nhiếp Tử Phong cười sang sảng, ném cho cô một cái nhìn mờ ầm, rồi chậm rãi đi vào phòng thử đồ. Nhìn thấy bóng lưng của anh biến mất, Nhiếp Tử Vũ lại nghe thấy xung quanh mình không ngừng truyền tới những tiếng thì thầm to nhỏ, cuối cùng che khuôn mặt đang nóng bừng như lửa của mình, cúi đầu chạy ra khỏi cửa hàng. ... Nhiếp Tử Phong trời sinh đã có dáng người rất đẹp, cho nên cho dù anh mặc cái gì cũng đều đẹp, cho dù là màu sắc nào đi chăng nữa, thì mặc lên người của anh cũng sáng như ánh mắt trời, khiến cho người ta không khỏi liên tưởng tới từ mặt trắng nhỏ. Nhưng mà lúc anh từ trong phòng thay đồ bước ra, những người phụ nữ chăm chú nhìn anh với ánh mắt hâm mộ, nhưng mà trong đó không có bóng dáng của Nhiếp Tử Vũ. die,n; da. ydo /nn. “Cô gái nhỏ này!” Nhiếp Tử Phong khẽ cười lắc lắc đầu. Cho là bởi vì mới vừa rồi mình đùa giỡn khiến cô xấu hổ nên đã náu đi, anh không khỏi bật cười và bắt đầu đi tìm bóng dáng của cô. ※ "Sau này chúng ta không cần gặp mặt nhau nữa." Khuôn mặt nhỏ nhắn tô son trát phấn rất tinh xảo hiện lên sự lạnh lùng, đôi mắt trong veo nhưng lạnh lẽo. Hai tay của Lạc Thuần vòng ở ngực, hất cằm lên nhìn người đàn ông thấp hơn mình nửa cái đầu, bụng bia to đùng, cái đầu trọc lóc, lạnh lùng nói “Đây là lần cuối cùng tôi chọn quần áo cho anh, sau này xin anh hãy tìm người khác đi.” “Thuần Nhi, đừng gây rối.” Người đàn ông sửng sốt, nụ cười tươi rói cứng ngắc trên môi. Vốn cho là cô ta chỉ giận dỗi với mình giống như bình thường thôi, thế nhưng khi ông ta nhìn vào đôi mắt đầy sự kiên định kia thì lập tức trở nên luống cuống. “Thuần Nhi, em nói thật sao? Em thực sự không muốn ở cùng một chỗ với anh sao? Vì sao? Chẳng lẽ là vì vợ anh, cô ấy…” Nhưng mà không đợi ông ta nói hết câu, Lạc Thuần đã cắt ngang không chút lưu tình nào. die,n; da. ydo /nn. “Bởi vì muốn chia tay thì chia tay thôi.” Cô ta nói dăm ba câu qua loa cho xong, ánh mắt nhìn ông ta đầy sự chán ghét. Trước kia cô một mực khăng khăng đòi đi theo ông ta, nhất định là lúc đó cô bị điên rồi! Vợ ông ta đánh cô ở trước mặt mọi người nhưng ông ta lại trơ mắt ra đứng ở bên cạnh để nhìn, cái này gọi là lúc cô đau khổ và tuyệt vọng tới cực điểm thì cũng nhận ra sự nhu nhược của ông ta! Bây giờ cô đã suy nghĩ kỹ rồi, tất cả những lời dỗ ngon dỗ ngọt đều là giả dối, nếu như cả đời này mình thực sự đi theo ông ta thì sẽ không có ngày nào tốt lành cả! Nghĩ như vậy, trước mắt của Lạc Thuần hiện lên khuôn mặt điển trai nam tính và cương nghị, nhất thời trong lòng trở nên mềm mại, khoé miệng cũng hiện ra một nụ cười nhợt nhạt. Nhìn người đàn ông ở trước mặt này không hề có chút hình tượng đàn ông nào, nghĩ lại người đàn ông kia đã ra mặt vì mình, là người đàn ông vừa đẹp trai lại có nhiều tiền, thoáng một cái đã nhìn ra sự khác biệt! Dựa vào cái gì mà cô phải phó thác mình cho loại người như thế này, những người phụ nữ xinh đẹp như cô thì chỉ hợp với người như Nhiếp Tử Phong! “Nếu không có chuyện gì nữa thì tôi đi đây.” Lạc Thuần không thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái, xoay người muốn rời đi. Nhưng mà người đàn ông kia lại không có ý định bỏ qua cho cô ta, liền đi lên phía trước ngăn cản trước mặt của cô ta. “Thuần Nhi, em thực sự muốn làm cho mọi chuyện tới nông nỗi này sao? Chẳng lẽ em vẫn oán hận anh vì chuyện lần trước sao? Không phải anh đã nói xin lỗi với em rồi sao? Vì sao em không chịu tha thứ cho anh chứ?” “Mau tránh ra!” Lạc Thuần ghét bỏ nhìn ông ta, giãy giụa,khiến cho không ít ánh mắt nhìn lại. Mặc dù không nghe thấy những người phụ nữ kia nói những gì, nhưng mà bằng ánh mắt của bọn họ, cô ta cũng có thể đoán được sơ sơ, cho nên cô ta càng tức điên lên. “Tôi nói anh hãy mau tránh ra, anh có nghe không!” Cô ta cố gắng hạ giọng, lạnh lùng nó[email protected]*dyanlee^ “Không, anh không tránh! Nếu như em không chịu nói chuyện rõ ràng với anh, thì anh sẽ không tránh.” Người đàn ông rất kiên trì với lập trường của mình. “Chết tiệt!” Lạc Thuần khẽ nguyền rủa một tiếng, đang định giơ tay lên cho ông ta một cái tát. Đột nhiên, ánh mắt thoáng nhìn thấy một bóng dáng ở cách đó không xa, cả người ngẩn ra, một giây sau liền thay bằng bộ dạng uất ức và vô cùng đáng thương. “Cứu mạng với.” Người đàn ông nhìn về phía cô, thì nhìn thấy dưới đáy mắt cô đang ngân ngấn nước mắt. Còn chưa kịp suy nghĩ về biểu hiện bất ngờ này của cô ta, thì đã nghe thấy phía sau vang lên một giọng nói đầy lo lắng. “Vũ Vũ, em không sao chứ?” Nhiếp Tử Phong nghe thấy như vậy thì chạy tới, khi anh nhìn thấy người đàn ông xa lạ đang dây dưa với người mà mình tâm tâm niệm niệm, thì sắc mặt tối sầm lại. “Ông muốn làm gì cô ấy!” “Tôi…” Người đàn ông sửng sốt, đáy mắt hiện lên sự kinh ngạc. Nhưng mà Lạc Thuần ở bên cạnh đã phản ứng đầu tiên. Nhân dịp người đàn ông sơ ý cô ta đã tránh thoát ra khỏi bàn tay đang kiềm chế cổ tay mình của ông ta, vội vàng chạy lại núp ở phía sau của Nhiếp Tử Phong. “Em không sao, chúng ta mau đi thôi.” Rất sợ người đàn ông kia sẽ làm hỏng chuyện của mình, Lạc Thuần vội vã muốn kéo anh rời khỏi đây. “Không được!” Nhiếp Tử Phong từ chối, đôi mắt như chim ưng của anh gắt gao nhìn người đàn ông thấy anh tới mà lộ ra vẻ khiếp sợ. Đột nhiên, anh nhớ tới chuyện gì đó, vẻ mặt âm trầm hỏi “Ông là người đàn ông ở sân bay lần trước đúng không?” Đọc Truyện Ngôn Tình Hay Tại và
Editor Táo đỏ phố núiLời nói rất bá đạo và có khí phách, giọng điệu kiên quyết không chút dao mặt với sự ép sát từng bước từng bước lại gần của anh, cả người của Nhiếp Tử Vũ run rẩy, tất cả các lỗ chân lông trên người cũng run rẩy. "Anh … Anh muốn làm gì …" Cô chợt nuốt một ngụm nước bọt, ánh mắt không tự chủ liếc nhìn xung quanh, để tìm chỗ chạy không cho cô một chút cơ hội nào, Nhiếp Tử Phong đã đưa một tay ra cố định trên vai cô, một tay nâng cằm cô lên, để cho cô đối mặt với ánh mắt đang sắp nổi cơn thịnh nộ của mình. Dienxdandf Kê quyu dong."Nói, tại sao lại đáp ứng thử qua lại với cậu ta!" Vừa mới nghĩ tới cô nói chữ "Được", đôi mắt lạnh lùng như băng của Nhiếp Tử Phong lại dấy lên một luồng lửa giận. Anh dùng khí thế áp đảo, đôi mắt chăm chú nhìn cô, không bỏ sót bất cứ nét mặt nào cho dù là rất nhỏ của ra anh tới là vì chuyện này...Nhiếp Tử Vũ cười khẽ một tiếng, lạnh nhạt nói "Chuyện này không liên quan tới anh." Cô cố gắng giãy giụa, nhưng tất cả đều phí công vô ích. Không thoát khỏi được sự kiềm chế của anh, không khỏi tức giận cô cũng vung tay một cái, không còn giãy giụa nữa "Nếu như anh tới tìm em để hỏi chuyện này, thì có có thể đi được rồi. Bởi vì em không có nghĩa vụ phải trả lời cho anh vấn đề nhàm chán này!""Chuyện này không liên quan đến anh?" Lời giải thích của cô khiến cho tế bào toàn thân của Nhiếp Tử Phong đều tức giận, sự tàn nhẫn trong người anh tăng lên gấp bội. Dienxdandf Kê quyu thấy gương mặt tuấn lãng của anh như Apollon, nhưng ngũ quan bắt đầu cau có, cái trán trơn bóng không biết đã nổi gân xanh lên từ lúc nào. Nhìn ánh mắt lạnh lùng của Nhiếp Tử Vũ, anh nhếch môi lên, gằn từng chữ một "Chỉ cần một ngày em vẫn mang họ Nhiếp, thì chuyện của em đều liên quan tới anh!""Vậy ngày mai em sẽ đi yêu cầu đổi họ, như vậy đã được chưa!" Không nhịn nổi việc anh cố tình gây sự, Nhiếp Tử Vũ cũng nổi vừa dứt lời, sắc mặt của Nhiếp Tử Phong càng trở nên tệ thể tin được cô sẽ nói như vậy, toàn thân anh giống như bị lửa thiêu đốt, mỗi cọng lông sợi tóc đều như phát ra lửa, không tự chủ càng tăng thêm lực kiềm chế ở tay để trên vai của Nhiếp Tử vì đột nhiên anh gia tăng lực, nên Nhiếp Tử Vũ bị đau tới mức mặt tái nhợt đi. Cô cắn chặt hàm răng, đối diện trực tiếp với sự tức giận trong đôi mắt của Nhiếp Tử Phong, kiên cường chịu đựng chứ không mở miệng ra cầu người tức giận không phân cao thấp nhìn nhau không biết qua bao lâu, đột nhiên đẩy cô xuống sàn nhà. Táo đỏ le^e quyy do^nn."Đổi họ sao? Tốt lắm! Anh muốn để lại dấu ấn của anh trên người của em, để xem em còn có biện pháp nào huỷ đi!" Nói xong, cả người đều nhào lên, đè thân thể nhỏ bé của cô xuống phía thế, Nhiếp Tử Vũ hoảng sợ tay quơ lung tung, lại sơ ý một chút, một cái tát rơi vào khuôn mặt đang không vui vẻ gì của Nhiếp Tử Phong."Em dám đánh anh!" Đôi mắt đen như ưng bốc hoả, sắc bén như cái đinh, nhìn chằm chằm vào thân dưới của cô, cười lạnh nói "Nhiếp Tử Vũ, em có biết một người phụ nữ đánh đán ông, sẽ có hậu quả gì không?"Đôi mắt sáng của anh vì động tác này mà nháy mắt được phóng đại trước mắt cô, bị đặt ở phía dưới, Nhiếp Tử Vũ càng giãy giụa mạnh hơn."Không cần, không cần, anh mau buông em ra! Nhiếp Tử Phong, anh là tên khốn kiếp, anh mau buông em ra nhanh lên!" Cô khàn giọng hét lên, đôi tay chống trước ngực anh, ngăn cản anh bạo hành. Táo đỏ le^e quyy do^ Tử Phong hôn một cách mạnh bạo, từ môi cô rồi đi tới cổ. Hơn nữa lúc anh vùi trong cổ của cô, thì ngửi thấy mùi thơm trên cơ thể cô khiến anh càng trở nên điên cuồng. Giống như một con dã thú bị đói bụng lâu ngày, điên cuồng thưởng thức con mồi. Nụ hôn của anh bá đạo, mặt khác, tay của anh nhanh chóng xé rách quần áo của cô, lấy tư thế cuồng dã nhanh chóng chiếm giữ vẻ đẹp của cô. Khi bàn tay của anh đụng chạm vào da thịt trơn mềm của cô, anh giống như bị mê muội, càng trở nên điên cuồng…Bộ quần áo màu xanh dương dưới bàn tay của anh thì biến thành vải vụn, tim như bị cao cắt, Nhiếp Tử Vũ cảm giác được có một bàn tay thô đang không ngừng dao động trên cơ thể mình. Nhìn Nhiếp Tử Phong như biến thành quỷ satan, cô không khỏi cười khổ một tiếng, sau đó từ từ không còn giãy giụa như đây là điều anh muốn, vậy thì cô nguyện ý cho anh...Cảm giác được thân thể của cô cứng đờ như tấm gỗ, Nhiếp Tử Phong đột nhiên dừng lại. Anh từ từ gác tay lên cổ cô, nhìn vào cô. Khi đôi mắt tràn đầy lửa dục nhìn thấy khoé mắt cô chảy xuống hai hàng nước mắt, dã thú trong người anh nhanh chóng rút đi."Em... Đừng khóc." Lý trí quay trở lại, anh đau lòng nhíu mày lại, đưa tay ra muốn lau đi giọt nước mắt của cô đang lăn xuống, nhưng cô lại nghiêng đầu đi, bàn tay rơi vào khoảng vì động tác này của cô, khiến cho Nhiếp Tử Phong có cảm giác mất mác, giống như trong lòng đã mất đi một thứ rất quan Tử Vũ quật cường nuốt nước mắt của mình xuống, dùng ánh mắt lạnh như băng nhìn vẻ mặt áy náy của anh, bất ngờ cong môi lên, hỏi "Tại sao lại không hành động tiếp? Anh cứ tiếp tục đi. Nếu như chiếm đoạt thân thể của em có thể mang lại cho anh khoái cảm trả thù, vậy anh cứ việc làm tiếp đi. Em chỉ cầu xin anh sau này đừng dây dưa với em nữa!" Một câu cuối cùng, dường như là cô đang hét nói dứt, Nhiếp Tử Phong vừa mới bình tĩnh lại, giờ lại trở nên kích động."Không! Cho dù chết đi, anh cũng muốn dây dưa với em! Cho dù là kiếp sau, anh cũng muốn tiếp tục dây dưa với em!" Ánh mắt anh ngoan độc nhìn cô chằm chằm thề thốt, đôi mắt sắc bén như ưng của anh tràn đầy quyết vậy, Nhiếp Tử Vũ trầm mặc. Cô cười khổ nhìn anh, một lúc lâu dùng giọng nói bi thương nói DiễễnđàànLêêQuýýĐôôn"Đừng khiến cho em hận anh được không?" Hai mắt bất tri bất giác lại rơi vào tầng sương mù, cô đau lòng nhìn anh, nhìn người đàn ông mà mình yêu say đắmmấy năm trời, hít một hơi thật sâu, cầu xin nói "Anh có cuộc sống tốt của anh, còn em cũng có cuộc sống riêng của em rồi, chúng ta không cần phải dây dưa với nhau nữa, được không?"Cô đã nghĩ thông suốt cần phải buông bỏ, biết mình cố cố chấp yêu anh thêm nữa cũng không có kết quả, mà anh đã yêu người phụ nữ khác, còn có cái gì để không buông bỏ nữa hay sao?Cô cầu khẩn khiến cho tim của Nhiếp Tử Phong căng thẳng, sự đau đớn dâng lên trong lòng. Một lúc sau, anh hỏi "Em yêu cậu ta sao? Yêu nhiều lắm sao?" Lúc hỏi câu hỏi này, giọng nói của anh cũng run Tử Vũ nhìn sâu vào mắt anh, đáy mắt thoáng qua tia dịu dàng, "Đúng vậy, em yêu anh ấy. Rất yêu, rất rất yêu, cả đời này, em sẽ không yêu ai ngoại trừ người đàn ông đó ra." Mặc dù lời nói ám chỉ Lãnh Duy Biệt, nhưng mà tình yêu này là bày tỏ với hình bóng của người đàn ông trong mắt của cô."Không cho phép, anh không cho phép!" Nghe thấy cô bày tỏ tình yêu với người khác như vậy, đôi mắt của Nhiếp Tử Phong tối lại, trừng lớn lên doạ người, hàm răng nghiến kêu ken két. Sự thù hận bị phản bội bây giờ hoà chung với sự đau lòng, cùng đánh thẳng vào người anh khiến cho sự thù hận đến khắc cốt ghi tầm trong lòng anh dâng trào lên giống như sóng thần, lồng ngực phập phồng không yên. DiễễnđàànLêêQuýýĐôônDục vọng trả thù thấm vào trong từng tế bào của anh, anh nhíu mày lại thật chặt, hung dữ nói "Cả đời này, em chỉ có thể yêu duy nhất một người đàn ông là anh! Nếu không, anh sẽ khiến cho em sống không bằng chết! Nhiếp Tử Vũ, một ngày nào đó, anh sẽ bắt em phải trả giá thật cao vì đã phản bội anh!"Sau khi hét lên, anh nhanh chóng đứng dậy. Không quan tâm xem cô có phản ứng gì, anh nhanh chóng bước đi tới cửa."Ầm!" một tiếng vang lên thật lớn, cánh cửa bị đóng lại thật Tử Vũ chậm rãi đứng dậy, nhìn cánh cửa đang đóng lại kia, nước mắt như thuỷ triều tràn ra hốc mắt…
Bầu trời trong xanh, ánh mặt trời rực rỡ cao vút. Đầu giờ chiều, thời tiết nóng bức ngột ngạt không có một chút gió. Sau khi nhận được kết quả thi rồi tạm biệt với bạn bè, Nhiếp Tử Vũ lại thu xếp đồ dùng học tập rồi chạy vụt ra khỏi lớp, ngay cả Triệu An Nhã gọi mà cô cũng không nghe thấy. Bất ngờ, một tiếng "lạch cạch" vang lên ở phía trước làm cho Nhiếp Tử Vũ sợ hết hồn. Ngẩng đầu nhìn, đối diện với cô là một đôi mỹ ngâu tràn đầy sự bất Nhiếp Tử Vũ, hôm nay lúc ra khỏi nhà cậu không có mang theo lỗ tai hay sao hả? Tớ gọi cậu nhiều lần như vậy mà cậu lại có thể không nghe An Nhã tức giận Xin lỗi mà, tớ đang suy nghĩ một Tử Vũ cười thật ngọt ngào với An Suy nghĩ chuyện gì?Triệu An Nhã nhíu mày, thấy gò má cô hây hây đỏ, nhịn không được chọc ghẹo nói- Không phải là đang suy nghĩ đến việc cùng làm chuyện xấu với người con trai kia đó chứ?Nghe vậy, mặt Nhiếp Tử Vũ nhất liền đỏ như quả táo chín Cậu nghĩ nhiều quá rồi ánh mắt dò xét của Triệu An Nhã, Nhiếp Tữ Vũ nhặt túi xách vậy, Triệu An Nhã đã hiểu rõ mọi chuyện. Thấy bộ dáng như vậy của cô thì mười phần có đến chín là đang suy nghĩ đến chuyện đó. Tuy là đã hiểu rõ nhưng mà Triệu An Nhã cũng không có nói rõ ra, chỉ bĩu môi nói- Nhóm tụi mình muốn đi KTV ăn mừng giải phóng, cậu có muốn đi hay không?"Ngạch!"Nhiếp Tử Vũ vốn muốn cự tuyệt, nhưng mà nghĩ đến sáng nay Nhiếp Tử Phong có nói là hắn có việc bận, vì vậy gật đầu, nói- Đi sao thì về nhà cũng rất chán, chi bằng đi chơi cùng nhóm bạn một chút, dù sao thì cũng phải có đến hai tháng không gặp nhau dọn đồ đạc xong, một đám người kéo nhau đi ra khỏi lớp học, đi về hướng cổng lúc Nhiếp Tử Vũ muốn leo lên xe Triệu An Nhã thì một giọng nói quen thuộc vang lên ở phía sau cô. Quay đầu nhìn lại, gương mặt xinh đẹp lộ ra vẻ kinh Anh!Trong đôi mắt trong veo của Nhiếp Tử Vũ phản chiếu một bóng người mảnh khảnh đang chậm rãi đi tới, thật lâu cô mới phản ứng tiếp- Tại sao anh lại ở đây?Nói xong, cô cong môi lộ ra một nụ Dĩ nhiên là cố tình tới tìm em Duy Biệt vẫn dùng ánh mắt cưng chiều như trước nhìn cô, thấy mọi người trong xe Triệu An Nhã không ngừng thúc giục Nhiếp Tử Vũ, hắn hỏi- Bọn em muốn đi đâu sao?Nhiếp Tử Vũ gật đầu, trả lời- Dạ, tụi em muốn đi mắt đen nhánh thoáng lên sự vui mừng mà không để cho người khác phát hiện, Lãnh Duy Biệt hỏi- Bọn em có ngại nếu anh đi chung không?- Dĩ nhiên không ngại rồi, chỉ cần anh chịu đựng được sự gào thét thảm thiết của tụi em mà gương mặt rạng rỡ vui vẻ của cô, lòng Lãnh Duy Biệt rung Vậy anh chở em vậy, Nhiếp Tử Vũ cũng không lập tức gật đầu mà quay qua hỏi ý Triệu An Nhã, sau khi được An Nhã đồng ý thì mới gật đầu thi theo Lãnh Duy Biệt ngồi vào trong chiếc thổi xuyên qua khung cửa sổ xe làm tóc Nhiếp Tử Vũ tung bay, bên trong xe ngập tràn mùi thơm nhàn người qua phía Lãnh Duy Biệt, Nhiếp Tử Vũ mỉm cười nhìn Lãnh Duy Biệt đang tập trung lái xe, hỏi- Anh đặc biệt tới tìm em có chuyện gì không dạ?Lãnh Duy Biệt liếc nhìn cô một cái, cong môi hỏi lại- Không có chuyện gì thì không thể tìm em được sao?Dứt lời, Nhiếp Tử Vũ vội vàng khoát khoát tay- Dĩ nhiên không dáng vẻ cô hốt hoảng, Lãnh Duy Biệt khẽ cười thành tiếng. Từ trong kính chiếu hậu hắn nhìn ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tuyệt xảo của cô, tim hắn bỗng nhiên căng thẳng, một cảm giác yêu thương say đắm dâng tràn trong lặng một lúc, hắn giảm tốc độ xe lại, bất ngờ mở miệng- Vũ Vũ!Hắn nhẹ nhàng Dạ!- Anh thích em!- ....
bảo bối ngoan ngoãn để cho anh yêu