Đọc truyện Tại Sao Anh Không Yêu Em Full, Đoạn trích: Thành quả sau một năm là vô cùng kinh ngạc, cô từ 80kg xuống còn 45kg. Ưu điểm của việc gầy là bạn không chỉ có thể mặc một chiếc váy đẹp mà còn có làn da săn chắc hơn rất nhiều, thoạt nhìn cả người còn trẻ hơn ít nhất mười tuổi.
Như em làm, như em làm. Sao người đành lỡ yêu vội vàng. Em mới là người yêu anh. Sao anh không nhận ra. Cô ta đâu còn yêu anh. Như ngày hôm qua anh từng mơ. Không còn quan tâm anh từng ngày. Giống như em làm, như em làm. Tuy là người đến sau muộn màng.
cứ cho đi rồi nhận ra tim em vỡ đôi thêm đau có lẽ không nên yêu nhiều thế bởi tình yêu sẽ nói em nghe với trái tim ưu tư vụn vỡ nên làm quen với những bơ vơ có khi chỉ vì anh không xứng đáng với ba chữ yêu nữa rồi thế thôi em xin dừng lại đừng yêu nữa nhé anh ơi em mệt rồi đôi khi em nghĩ thật lòng em muốn cám ơn anh vì đã bên em ngày qua dừng …
1. Điều em không muốn nay cũng đã đến. Vào một đêm lặng thinh chính anh cũng đã nói. Chúng ta chia tay, đau lòng quá đi. Cho dù biết trước anh đây vẫn cảm thấy sao thật bất ngờ. 2. Ngày xưa anh nói với bao người con gái. Rằng anh yêu một ai, chỉ có một mà thôi đó. Mà
Anh biết tại sao em hay đi chùa không, vì đi chùa là để cầu chúc, mà cầu chúc là sẽ có Phúc. Anh thì rất yêu đời, và cũng rất yêu em; Anh không phải là cái lò vi sóng, nhưng anh đủ sức hâm nóng trái tim em. Có thể những lời anh nói không phải lời đường mật, nhưng
Em không là thế giới ấy Em thật là nhỏ bé thôi Tại sao em cứ ấp úng mãi không bao giờ nói ra Chorus 1 Có lẽ em yêu anh nhiều quá Nên là em chẳng dám buông ra Có lẽ anh thấy em mạnh mẽ Nên là anh chẳng muốn vỗ về Yêu anh bằng trọn con tim ấy Đớn đau nhiều lắm anh biết không? Cứ cho đi rồi nhận ra tim em vỡ đôi thêm đau Có lẽ không nên yêu nhiều thế
Em phải kiên nhẫn". Phân cảnh Giang đề nghị ly hôn Việt. Chứng kiến con gái đau đớn, tuyệt vọng, Lam không đành lòng. Cô quỳ gối cầu xin Giang chấp thuận lời đề nghị. Lam cũng nhờ hai em gái của Việt đến gặp Giang để tác động. Giang bị đưa vào thế khó, cuối cùng đi đến quyết định ly hôn.
Nên giờ mình nghĩ để mình suy nghĩ thêm nữa xem thực ra mình muốn gì. Ông này cũng kiểu giống mình, kiểu ế lâu năm rồi tự nhiên có người yêu thì không biết làm sao, cứ sợ này sợ nọ . Lời khuyên thì chắc là cứ tiếp tục thôi, nếu thấy nhanh quá thì rà phanh lại đi
Dịch Vụ Hỗ Trợ Vay Tiền Nhanh 1s. Tình yêu và tình bạn đều có một giới hạn riêng, người ta sẽ phân biệt được đâu là bạn bạn thường, bạn thân và bạn gái. Anh đã đặt em vào vòng xoáy quanh quẩn ấy, nhưng giữa em và anh đã đi hơn hẳn bạn thân rồi. Anh hiểu không? Chỉ một mình em hiểu, anh đã vờ như không hiểu. Kim Quy From quy quytaichinhtravinh Sent Tuesday, September 16, 2008 1053 AMSubject Trái sake cua em oi, anh nhìn dâu the? Cách đây khoảng hai năm về trước, tôi ngày ngày đi làm về, tối rảnh rỗi thì đi chơi cùng mấy đứa bạn gái, có hôm tụi nó dẫn cả bạn trai đi theo chơi cùng, trong tôi lúc ấy vẫn hồn nhiên vô tư, cứ nghĩ có bạn đi chơi sau một ngày làm việc là đủ rồi. Nhưng tôi chơi có chừng mực, không bao giờ về nhà trễ hơn 9h, nhưng đi riết rồi tôi lại biết thêm thứ mà mình không nên biết là nhậu. Thật tình là tôi không thích tí nào, nhưng sợ bạn bè buồn nên tôi đã theo. Tôi đâu có ngờ là đến hôm nay phải hối hận vì mình lúc ấy sao ham vui quá. Vào một ngày đẹp trời, tôi đi công tác khác chỗ tôi làm. Chuyến đi này đã cho tôi biết được anh. Lần đầu tiên tôi gặp anh trong lòng tôi đã xao xuyến, nhưng khi hỏi ra biết anh nhỏ tôi một tuổi, tôi công tác trước anh hai năm thì tiếng chị lại được cất lên khi ấy. Tôi không thích như vậy đâu nhưng ai biểu mình lớn tuổi hơn. Sau chuyến công tác chúng tôi vui vẻ ăn cơm, sếp tôi và sếp của anh có gán tôi cho một người cùng làm chung với anh. Mọi người ai cũng cho là người ấy tốt lại chững chạc, nhưng đâu ai biết rằng lúc đó ánh mắt nhìn của tôi là cho anh. Nhưng rồi tàn bữa tiệc, tôi về nhà tự nhủ với lòng là đó chỉ là bạn, là đồng nghiệp, là người người em mới quen thôi. Thời gian cứ lặng lẽ trôi, tôi không còn nghĩ ngợi gì nữa vì biết là người ấy đối với tôi chỉ xem là chị em thôi, và lòng tôi lúc này cũng lặng im như mặt hồ không gợn sóng. Tôi cố gắng làm việc cho thật tốt, tránh những cuộc hèn hò đi chơi tụ tập ăn nhậu vì sức khỏe tôi ngày một kém. Tôi biết nếu tôi cứ như vậy hoài tôi sẽ chết sớm, nghĩ đến gia đình em út nên tôi quyết định từ bỏ tất cả, sống thật tốt với chính mình. Tôi đã đóng cửa ở nhà, một căn phòng bé nhỏ, tối về đọc sách nghe nhạc xem phim. Tôi cảm thấy sống như vậy cũng tốt rồi, đôi lúc cũng cảm thấy cô đơn vô ý nghĩ lắm nhưng biết chia sẻ cùng ai bây giờ. Gần cạnh nhà tôi có anh lớn hơn tôi một tuổi rất mến tôi. Anh là người đàng hoàng lịch sự, công việc ổn định, tôi và anh đi uống cafe đôi lần nhưng vẫn là bạn thường thôi. Chúng tôi nói chuyện không hợp nhau, ý kiến đưa ra mỗi người một ý, thế rồi tôi lại không đi uống cafe với anh nữa. Đối diện nhà tôi có 5 căn phòng cho thuê, tình cờ một ngày tôi lại gặp anh trong các phòng trọ ấy. Tôi hỏi anh đi đâu vào đây thì anh nói đi gặp bạn, hôm ấy anh cũng hơi say nên tôi bảo anh sang nhà tôi uống trà, hỏi thăm anh mới biết anh ở gần nhà nội của tôi. Ánh mắt của anh ngày ấy lại làm cho tôi xúc động. “Người ơi gặp gỡ làm chi, trăm năm biết có duyên gì hay không?”. Làm như định mệnh đã kiến cho tôi càng ngày được gần anh hơn, cơ quan anh tổ chức chuyến đi du lịch Đà Lạt, tôi là vị khách mời, thế rồi tôi lại được đi chơi chung với anh. Ở Đà Lạt tôi có nhiều kỷ niệm về anh. Anh ơi, anh còn nhớ chú vịt con ở Hồ Than Thở không? Hôm đó chân anh đau nên em phải đạp một mình, mỏi chân lắm, nhưng vui nhiều hơn mệt. Mình đã chụp chung với nhau bao nhiêu tấm ảnh rồi anh nhỉ, em nhớ nhớ nhiều lắm... Từ lúc ấy tim em đã mở ra, lòng mong chờ, em biết mình đã yêu. Về nhà rồi mà lòng mơ tưởng tưởng chừng như linh hồn mình vẫn còn ở chuyến du lịch ấy. Rồi mình gắn bó hơn, anh nhớ đêm sinh nhật của em không? Lần đầu tiên anh nắm tay em, em đã thấy vui vì anh cũng nghĩ đến em. Hôm đó chắc anh say nên không biết, người bạn gần nhà dự sinh nhật của em, anh ấy đã hát tặng em hai bài hát, một bài “người ấy và tôi em chọn ai”, bài kia là “ Ghen chỉ vì yêu”. Anh không hiểu, nhưng em hiểu, và em đã vờ như không hiểu. Để rồi người bạn ấy đã ra đi sau những ngày em bên anh. Anh ấy chọn cho mình chuyến đi công tác thật xa và nói là không muốn gặp em nữa. Tâm hồn em lúc này chỉ có anh thôi, em không quan trọng mọi điều xung quanh, em chỉ biết nghĩ, biết nhớ, biết thương một người, người mà em đã chọn. Em xa lánh tất cả bạn bè, tất cả cuộc gọi, hay tin nhắn em đều không quan tâm. Em chỉ biết là em có anh mà thôi. Rồi anh giới thiệu em cho các đồng nghiệp em là bạn của anh. Mọi người ai cũng biết là hai đứa mình quen nhau, thế rồi giờ đây em không nói được thành lời khi có người hỏi em lúc này hai đồng chí sao rồi? Em chỉ lặng im mà nghẹn ngào nước mắt muốn tuôn như em đã kìm lại, trả lời là vẫn bình thường. Căn nhà nhỏ, một bức tranh mà nó khắc sâu tận tim em, không biết hai chú bibo và bina vẫn khỏe chứ, vắng em rồi không biết chúng nó có nhớ em không hả anh? Em từng mơ ước em sẽ mãi mãi trọn đời ở với anh nơi đây, không nghĩ gì nữa ngoài anh, dù cực khổ gian lao cấp mấy em cũng không hối hận, miễn sao em được anh yêu thì em đã yên lòng. Quán cafe Nắng xanh buồn, nơi đây em và anh đã chia sẻ biết bao niềm vui, nỗi nhớ, anh nói anh thích được ngồi đây, phong cảnh nơi đây rất đẹp. Chúng mình đã bao nhiêu lần đến đây rồi anh nhĩ, anh đã quên rồi, quên cả người con gái đã cùng anh ngồi đây. Chủ nhật nào em cũng đến quán ngồi một mình, nhớ anh, nhớ những ngày mình còn bên nhau. Ôi bao nhiêu là kỷ niệm hiện về trong em, còn anh giờ này đã trong giấc ngủ say nồng. Em nơi đây một mình phơi sương, gió, có hôm em đã dầm mưa về khi đã ngồi chán. Anh đã ra đi không một lời để lại cho em, em không biết mình làm sai chuyện gì. Anh trách né em, lạnh lùng và hờ hững để cho lòng em tan nát, tim em đã đau quặn từng cơn khi nghĩ về anh. Đã bao đêm em nằm khóc một mình, khóc đến mệt mỏi rồi ngủ, tỉnh lại khóc tiếp, không ai đánh mà mình lại thấy đau. Nhiều lần em đã đứng trước cửa nhà anh, chỉ mong được nhìn thấy anh một chút rồi em về, nhưng đều về trong thất vọng. Có hôm anh ngồi cạnh em mà điện thoại anh có tin nhắn của người con gái khác “Vịt con”, anh có biết không? Em đã trắng bao đêm không ngủ được, tại sao em chỉ nghĩ về anh mà anh còn mơ mộng ở nơi xa nào ấy. Ngồi bên em như tim anh không dành cho em, tủi thân mình sao lắm gian truân, em đâu mơ ước lớn lao gì đâu anh, mơ ước của em là có anh thôi. Sao anh còn đùa giỡn với em, nếu không yêu em, anh đến với em làm chi vậy? Tình yêu và tình bạn đều có một giới hạn riêng, người ta sẽ phân biệt được đâu là bạn bạn thường, bạn thân và bạn gái. Anh đã đặt em vào vòng xoáy quanh quẩn ấy, nhưng giữa em và anh đã đi hơn hẳn bạn thân rồi. Anh hiểu không? Chỉ một mình em hiểu, anh đã vờ như không hiểu. Con đường này em đã chọn có buồn thương, đau đớn mấy em cũng chấp nhận. Không thể tâm sự cùng ai được vì ngày trước em đã không nghe ai hết. Khi yêu người trong mắt mình là hoàn hảo nhất. Trái Sakê ơi. Em vẫn nhớ anh dù anh đã thay lòng với em. Em vẫn yêu dù anh không yêu em. Em để anh đi, anh tìm được người bạn gái tốt và anh cảm thấy hài lòng, anh được hạnh phúc thì em sẽ yên tâm. Em vui khi nhìn thấy anh được hạnh phúc. Riêng em sẽ mãi mãi ở quán cafe ấy chờ anh, chờ trong vô vọng, nhưng em vẫn chờ. Nếu có ngày nào anh cảm thấy dừng chân mỏi gối, mong rằng anh hãy nhớ đến em. Kim Quý Trà Vinh.
Em Anh yêu Em bao lâu? Anh 4 ngày. Em ngày nào? Anh Xuân, Hạ, Thu, Đông. Em Thế thì nhiều quá. Anh Vậy thì 3 ngày. Em Ngày gì? Anh Ngày hôm qua, Ngày hôm nay, và Ngày mai. Em Thế thì vẫn nhiều. Anh Thế hai ngày thôi Ngày chẵn và ngày lẻ. Em Có thể ít hơn không? Anh Vậy thì một ngày vậy. Em Ngày gì vậy? Anh Ngày Anh còn sống. Làm Sao Em Có Thể Hiểu? Tên anh ấy là Jin. Tôi luôn coi anh như một người bạn cho đến năm ngoái, khi chúng tôi cùng tham gia buổi đi chơi của câu lạc bộ, tôi nhận ra mình đã yêu anh. Trước khi buổi đi chơi kết thúc, tôi thú thật tình yêu của mình. Chẳng bao lâu sau, chúng tôi thành một đôi. Đối với tôi, anh là duy nhất. Còn đối với anh, có lẽ tôi chỉ như một trong số các cô gái kia thôi. - Anh muốn đi xem phim không? - Tôi hỏi. - Anh không thể. - Tại sao? Anh cần học bài hả? Nỗi thất vọng đang làm trái tim tôi quặn lại. - Không.. Anh phải đi gặp một người bạn. Anh luôn như thế. Anh gặp gỡ các cô gái trước mặt tôi, như thể chẳng có gì. Đối với anh, tôi chỉ là một người bạn gái. Từ "yêu" chỉ được nói ra từ miệng tôi. Từ khi biết anh, tôi chưa bao giờ được nghe anh nói "anh yêu em" trước. Với chúng tôi, chẳng có ngày lễ kỷ niệm nào. Từ ngày đầu tiên anh đã không nói điều gì, rồi cứ thế 100 ngày, 200 ngày.. Hàng ngày, trước khi tạm biệt, anh chỉ đưa cho tôi một con búp bê, hàng ngày, chắc chắn thế. Tôi không biết tại sao. Rồi một ngày.. - Jin, em.. Tôi ngập ngừng. - Sao? Em cứ nói đi. - Em yêu anh. - Em.. Ừm, thôi cầm lấy con búp bê này và về nhà đi. Đó là cách anh ấy lờ đi "ba từ" của tôi và đưa cho tôi con búp bê. Rồi anh biến mất. Những con búp bê tôi nhận được từ anh hàng ngày đã đầy ắp căn phòng. Rồi đến sinh nhật của tôi. Sáng sớm tỉnh dậy, tôi hình dung tới một bữa tiệc với anh, và chỉ ngồi trong phòng chờ anh gọi điện. Nhưng bữa trưa trôi qua, bữa tối trôi qua, rồi bầu trời tối đen.. Anh vẫn không gọi. Tôi quá mệt mỏi, không còn có thể chờ đợi điện thoại thêm được nữa. Rồi khoảng 2 giờ sáng, bất chợt anh gọi điện cho tôi và đánh thức tôi dậy. Anh nói tôi ra khỏi nhà. Tôi cảm thấy thật vui và chạy ra ngoài đầy hạnh phúc. - Jin! - Đây.. Em cầm lấy đi.. - Lại nữa, lại một con búp bê nhỏ. - Thế này là thế nào? - Hôm qua anh chưa đưa nó cho em, nên giờ anh đưa. Anh về đây, chào em. - Chờ đã! Chờ đã! Anh có biết hôm nay là ngày gì không? - Hôm nay? Tôi cảm thấy rất buồn, tôi nghĩ rằng anh sẽ nhớ ngày sinh nhật của tôi. Anh quay người đi tiếp như thể không có gì xảy ra. Rồi tôi hét lên - Chờ đã! - Em muốn nói gì sao? - Jin hỏi. - Hãy nói với em, nói với em anh yêu em.. - Gì cơ? - Hãy nói cho em nghe - Tôi giữ chặt lấy anh. Nhưng anh chỉ nói những lời lạnh lùng - Anh không muốn nói những lời đó một cách quá dễ dàng, nếu em khát khao muốn nghe, hãy tìm người khác. Rồi anh đi. Đôi chân tôi tê cóng. Tôi quỵ xuống đường. Anh không muốn nói yêu tôi dễ dàng. Có lẽ anh không phải là người phù hợp với tôi. Một tháng sau.. Tôi đã lấy lại được tinh thần và đi học. Nhưng vết thương lòng tưởng sắp lắng xuống lại bị khơi lên. Tôi nhìn thấy anh trên phố, với cô gái khác. Trên khuôn mặt anh là nụ cười, cái mà anh chưa bao giờ cho tôi thấy, khi anh chạm vào con búp bê.. Tôi chạy thẳng về nhà và nhìn vào những con búp bê trong phòng. Những giọt nước mắt rơi xuống. Tại sao anh lại đưa chúng cho tôi? Những con búp bê đó có lẽ là do những cô gái khác chọn. Cơn tức giận bùng lên, tôi ném chúng ra khắp nơi. Chợt điện thoại reo. Đó là anh. Anh nói tôi đi tới bến xe buýt gần nhà. Tôi cố gắng bình tĩnh và bước tới điểm hẹn. Tôi không ngừng nhắc nhở bản thân mình hãy quên anh ta đi, rằng tất cả rồi sẽ chấm dứt. Và anh xuất hiện trong tầm mắt tôi, hai tay đang ôm một con búp bê lớn. Jin nói - Jo, anh nghĩ em đã tức giận, em vẫn đến sao? Tôi không thể ngăn mình ghét anh, ghét cái thái độ như không có chuyện gì xảy ra và còn trêu đùa nữa. Rồi, anh lại đưa con búp bê ra như vẫn làm. - Em không cần nó - Tôi lạnh lùng. - Gì cơ? Tại sao? Tôi giật lấy con búp bê từ tay anh và ném xuống đường. - Em không cần con búp bê này, em không cần nó nữa. Em không muốn gặp lại một người như anh! Tất cả những lời từ sâu trong tôi cứ thế tuôn ra. Nhưng không như những lần khác, đôi mắt anh run run. - Anh xin lỗi - Anh nói rất nhỏ. Rồi anh bước ra đường để nhặt con búp bê lên. - Anh thật ngốc! Sao anh lại nhặt nó? Ném đi! Nhưng anh lờ tôi và đi tới chỗ con búp bê. Rồi tiếng còi inh ỏi, một chiếc xe tải lớn đang lao về phía anh. - Jin! Tránh ra! Tránh ra mau! Tôi hét lên. Nhưng anh không nghe thấy tôi, anh cúi xuống nhặt con búp bê. Rầm! - âm thanh thật khủng khiếp. Đó là cách anh ấy chia xa tôi. Đó là cách anh ấy ra đi mà thậm chí không mở mắt để nói với tôi một lời. Tôi đã sống từng ngày, từng ngày với cảm giác tội lỗi và nỗi buồn thắt ruột vì mất anh. 2 tháng sau.. Khi đã tạm lấy lại cân bằng, tôi bắt đầu để ý đến những con búp bê - món quà duy nhất anh để lại cho tôi kể từ ngày hai đứa bắt đầu hò hẹn. Tôi nhớ những ngày bên anh và bắt đầu đếm "một.. hai.. ba.." lần lượt từng con búp bê. Bốn trăm tám mươi tư, bốn trăm tám mươi lăm.. Ấy là con số kết thúc. Tôi lại bắt đầu khóc, với một con búp bê trong tay tôi. Tôi ôm nó thật chặt, rồi bất ngờ.. Anh yêu em, anh yêu em! Tôi giật mình, đánh rơi con búp bê xuống. Anh yêu em? Tôi nhặt con búp bê lên và ấn tay vào bụng nó. Anh yêu em, anh yêu em! Không thể nào! Tôi ấn vào bụng tất cả các con búp bê. Anh yêu em! Anh yêu em! Anh yêu em! Anh yêu em! Anh yêu em! Những lời nói đó cứ phát ra không ngừng. Tại sao trước đây tôi không nhận ra? Rằng trái tim anh ấy luôn ở bên cạnh tôi, che chở tôi. Tại sao tôi đã không nhận ra anh yêu tôi nhiều như thế này! Tôi nhặt con búp bê ở dưới gầm giường và ấn tay vào bụng nó, đó là con búp bê cuối cùng, con búp bê đã bị rơi xuống đường. Máu của anh thấm lên nó. Giọng nói lại phát ra, giọng nói mà tôi nhớ da diết - Jo, em biết hôm nay là ngày gì không? Mình đã yêu nhau 486 ngày. Em biết 486 là gì không? Anh không thể nói anh yêu em, bởi.. bởi vì anh quá nhút nhát. Nếu em tha thứ và nhận lấy con búp bê này, anh sẽ nói rằng anh yêu em, mỗi ngày, cho tới khi anh chết. Jo, anh yêu em.. Những giọt nước mắt lại trào ra. Tại sao? Tôi hỏi trời, tại sao chỉ đến lúc này tôi mới nhận ra điều đó? Anh đã không thể ở bên tôi, nhưng anh đã yêu tôi cho tới phút cuối cùng.. Có những thứ mất đi sẽ không bao giờ tìm kiếm được, tìm kiếm chỉ là tìm kiếm, tìm kiếm & mãi mãi kiếm tìm? Hãy cố gắng trân trọng nhưng gì ta đã và đang có. Có những điều chúng ta tưởng như là nhỏ bé nhưng đến khi nó mất đi ta mới kịp hiểu ra là nó quan trọng với ta như thế nào. Chỉnh sửa cuối 21 Tháng năm 2017 truyện ngắn truyện tình cảm truyện tình yêu
Trọn bộ Tại Sao Anh Không Yêu Em Full tập được cập nhật mới nhất ngày 12/06/2023 tại đọc truyện online, đọc truyện chữ, truyện hay, truyện full. Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện một cách nhanh tiếng Trung【 快穿】 Hán Việt【Khoái xuyên 】Nhĩ vi thập ma bất ái Văn Văn 🌸.Designer Mi Hamters Team.Độ dài 230 loại Nguyên sang, ngôn tình, cổ đại, hiện đại, HE, tình cảm, báo thù, ngọt sủng, trọng sinh, hệ thống, song khiết, xuyên nhanh, hào môn thế gia, gương vỡ lại lành, cường cường, cưới trước yêu sau, cung đình hầu tước, kiếp trước kiếp này, nhiều CP, cải trang giả dạng, kim bài đề cử🏅, nữ cường, ngược tra, đào hố 7/5/ lấp hố?/?/? Tình yêu là gì? Cớ gì mọi người lại cứ như thiêu thân lao đầu vào lửa? Tại sao lại có nhiều thứ lý do như vậy? Tại sao rõ ràng ban đầu nói yêu thắm thiết như thế, vậy mà sau đó lại có thể trở mặt ngay được? “Tại sao anh không yêu em?” Người chồng dứt khoát đi cùng tiểu tam, không quan tâm tới gia đình của mình, cũng không thèm ngó tới vợ mình dù cô quỳ xuống dưới đất, khàn giọng hỏi Chồng của cô âu yếm ôm người con gái mỹ mạo trong ngực, đối với cô liếc mắt chán ghét, “Cô không có mộng tưởng lại quá quê mùa.” …. “Tại sao anh không yêu em?” Người vợ bị đánh đến sưng mặt sưng mũi, run run chảy nước mắt. Người chồng có thói quen bạo lực gia đình nói với cô, “Mau đem tiền lương của tháng này cho tôi.” Sau đó một bạt tai tát xuống. … “Tại sao anh không yêu em?” Lúc còn trẻ vì hắn mà liều lĩnh, cô hy sinh tuổi trẻ và ước mơ cho tình yêu này, bỏ học đi làm công chỉ để cung cấp tiền cho hắn đến trường, bây giờ người phụ nữ với làn da thô ráp, quần áo cũ kỹ chính là cô. Hắn thế nhưng lại đảo mắt liền cùng thiên kim hào môn đính hôn, hắn nói “Cô là vết nhơ trong cuộc đời tôi, những việc cô làm là do cô cam tâm tình nguyện, tôi không có cầu cô.” … “Tại sao anh không yêu em?” Trái tim thiên kim tiểu thư tan vỡ, lệ rơi đầy mặt, hét lên. Người chồng phượng hoàng nam* của cô trừng mắt, không kiên nhẫn nói “Cô chớ dọa mẹ cùng chị và em gái của tôi, phòng ở chúng ta nhiều như vậy, cho chị tôi một cái phòng thì có là gì?” * Phượng hoàng nam đàn ông chuyên ăn bám váy phụ nữ. … “Tại sao anh không yêu em?” Đã từng một thời là nữ minh tinh nổi tiếng nhất, tương lai đầy triển vọng, cô vì hắn mà nỗ lực giúp hắn thành công, rời khỏi vòng giải trí, đem mọi tài nguyên tốt nhất cho hắn, cuối cùng hắn cũng thành công trở thành ảnh đế trong giới điện ảnh, nhưng hắn lại xem cô như bước đệm để đạp lên. Hắn nói “Cô bây giờ đã không có giá trị, tôi công thành danh toại**, tôi đã trở thành một truyền kỳ. Mà cô, là đá kê chân giúp tôi thành công…” ** Công thành danh toại đạt được kết quả mĩ mãn trên đường công danh, sự nghiệp. – Đây là tình yêu a, lúc ngọt ngào thì nó giống như mật đường, lúc ăn mòn thì nó giống như thạch tín***. *** Thạch tín asen là một loại chất hóa học được biết đến như là một chất cực độc, gấp 4 lần thủy ngân. Như vậy, không bằng dùng tình yêu của cô, đến cùng tôi trao đổi một vài thứ đi. Cô muốn trả thù, mà tôi thì cần tình yêu, đến tu bổ trái tim đầy huyết nhục mơ hồ và đi tìm kiếm lại tình yêu của tôi. – Chuyện xưa của nam chính Thi Vinh chưa bao giờ có được tình yêu của Mạnh Nịnh trong đời, vì vậy sau khi hệ thống xuất hiện, hắn không ngần ngại đồng ý tất cả các yêu cầu của hệ thống đi cứu những người phụ nữ bị phụ lòng để đổi lấy cơ hội sống lại của Mạnh Nịnh. Trong thế giới ảo mộng, cuối cùng hắn cũng có được điều ước của mình, nhưng điều đó không có thật. Liệu hắn có thể biến giấc mơ của mình thành hiện thực? – “Ngay cả khi đó là ký ức của anh, nhưng bây giờ, anh xác thực yêu em, cho nên, em thống khổ cái gì a?” “Không cần buông tay, giống như trước kia, bắt lấy tay anh.” Cả đời này, hắn quyết cùng cô quấn quýt không rời. – ⚠ Lưu ý – Cái này tuyệt đối là ngược tra văn. – Nam 9 xuyên qua trợ giúp những người phụ nữ bị phụ lòng, phản bội. Từ đó mở ra thế giới ảo tưởng đi vãn hồi chuyện xưa của nữ 9. – Nam 9 không phải là người lương thiện, trừ nữ 9, đối xử với người khác cực kỳ tàn bạo, thỉnh mọi người chuẩn bị tâm lý thật tốt. – Nam9 có chút điên điên, có chút biến thái, nhưng được cái siêu sủng nữ 9. **** Văn Văn Chào các bảo bối, lại gặp nhau rồi. Tui đào hố do thấy đọc văn án khá lạ, tui là thành phần thích truyện xuyên nhanh nữa, nên quyết định đào, mặc dù chả có kinh nghiệm gì cho cam, nên sạn thì chắc chắn có, nhất là mấy cái TG cổ đại, huyền huyễn,… Đặt gạch trước thôi, phải hoàn xong bộ Dấu Cắn bên kia thì mới tập trung bên đây được, có thời gian cũng sẽ ráng edit, ha ha. Thông cảm xíu cho phận edit của tui. Cảm ơn đã ủng hộ ~ 7/5/2020.
Edit Văn lòng Vương mẫu thật sự có chút xấu hổ, nhưng tâm thì nghĩ về những gì bà ta nghe được từ người khác và các tin tức trên TV. Chỉ cần nổi lên xung đột, bà ta cứ khăng khăng mình là một bà lão đáng thương bị cưỡng đoạt tài sản, không lẽ Lý Phi Vân thật có thể lấy lại ngôi nhà? Đến lúc đó lan truyền, liệu Lý Phi Vân có còn muốn thanh danh này đó của cô ta không?Dù sao bản thân cũng già rồi, bà ta mới không sợ cùng Lý Phi Vân nháo to chuyện!Vì vậy bà vội tiến lên, giơ tay lần nữa muốn tát Lý Phi Vân, không tát con nhỏ này, cơn giận của bà ta tiêu không xong!Nhưng Lý Phi Vân sẽ ngồi yên trên ghế mặc cho bà ta đánh à? Vương mẫu là người khôn khéo, nhưng bà ta cũng không nên xem mọi người đều là kẻ ngốc! Đội thực hiện cải tạo không chỉ là về dung mạo hay thân thể cho Lý Phi Vân, Quý Ngũ cũng nằm trong đó, kỹ năng tự vệ của Lý Phi Vân là do một tay cậu ta dạy, tuy nói lấy một địch mười không được, nhưng để đối phó với một bà già vẫn dư Phi Vân nhanh chóng bắt được tay Vương mẫu, mỉm cười với bà ta, sau đó tay hung hăng tát một cái vào mặt đối phương!Sau khi làm xong, cô học theo Quý Ngũ chửi một câu thô tục trong lòng, thật con mẹ nó đau, sớm biết rằng đau như thế đã không dùng lực lớn làm chi!Nhiều năm như vậy, Vương mẫu toàn sống trong nhung lụa, một cái tát này làm bà không kịp hoàn hồn, càng miễn bàn Lý Phi Vân dùng bao nhiêu sức, tát đến nỗi Vương mẫu mắt đầy sao xẹt, đầu váng mắt hoa. Phải mất một lúc lâu, bà mới phản ứng lại được, bà ta... Bị người ta đánh, còn là bị cô con dâu trước giờ bà ta vẫn luôn coi thường!Thật là một sự sỉ nhục! Vương mẫu giống như nổi điên, bà ta mở miệng mắng chửi, giương nanh múa vuốt hướng đến Lý Phi Vân. Lúc này, Lý Phi Vân không động thủ, một bóng dáng như tòa tháp đã đứng chắn trước mặt cô, Lý Phi Vân sửng sốt, "Quý Ngũ?""Ông chủ nói cô cần một người vệ sĩ." Anh chàng mặt đen, cao to làm ra động tác nhún vai có chút buồn cười, nhưng nó không ảnh hưởng đến luồng hơi thở mạnh mẽ phát ra từ trên người cậu ta. Ít nhất, Vương mẫu hay bắt nạt kẻ yếu bị cậu ta làm sợ đến mức lui lại vài bước, một cái rắm cũng không dám Phi Vân lắc lắc tay, cảm thấy đau. Cô ngẩng cao đầu kiêu ngạo, nhìn xuống Vương mẫu sưng đỏ mặt "Đây là bà thiếu tôi."Gả vào Vương gia trong hai mươi năm qua, cô đã phải chịu bao nhiêu cái tát từ Vương mẫu, cô không nhớ được. Không thể trả tiền, bỏ quá nhiều muối, quần áo tẩy không sạch sẽ, góc chết trên sàn nhà không xóa sạch... Tóm lại đủ loại lý do, mà cô vì không thể sinh con đành nhịn mẫu còn muốn huyên náo hơn, nhưng nhìn Quý Ngũ giống như nguyên tòa núi, bà không dám xằng bậy. Một lát sau, bà gào khóc, vừa vỗ đùi vừa nguyền rủa Lý Phi Vân, cái thứ không lương tâm, đồ đê tiện, một lòng tốt của bà ta bị con mụ đó tính kế để đoạt đi gia sản, muốn làm bà già tao đây bị bức chết... Cứ thế, khóc suốt hơn mười phút, không quan tâm đến bộ dáng của mình ra Phi Vân mắt lạnh nhìn bà ta gào, lười để ý bà ta, mà Vương Trường Chí từ khi Quý Ngũ xuất hiện, ngay cả việc tiến lên giúp mẹ hắn nói một câu cũng không dám, nhìn bộ dạng hắn, Lý Phi Vân càng thêm hoài nghi bản thân lúc trước có phải mắt mù không, lại đi yêu một tên đàn ông như vậy? Còn về hai chị em Hồng- Kiều, tình thân của các cô một khắc tại đây rạn Phiêu Phiêu cứ ôm đứa con phát ngốc, Lý Phi Vân nhìn cô ta, lộ ra nụ cười nhạt. Hồng Phiêu Phiêu thấy biểu cảm này của Lý Phi Vân, đột nhiên trong lòng đánh cái rùng mình, không biết ý của người đó là gì? Không lẽ... Người đó biết?Các công việc nhà đã được thực hiện nhanh chóng. Trước khi đi, Lý Phi Vân không quên nói cho Vương Trường Chí một tiếng, đợi lát nữa cô sẽ đi một chuyến tới Vương thị, kêu hắn chuẩn bị sẵn sàng tiếp đón. Chẳng qua nhớ Vương Trường Chí cũng là loại người không biết xấu hổ, cô có lòng tốt nhắc nhở hắn ta, miễn cho một lát bị người ta chọi trứng thối vào mặt rồi chửi nhiên, các nhân viên không liên quan gì đến Vương gia, cô sẽ không sa thải chi, một công ty lớn vậy, cô ấy thực sự không có khả năng quản hết, cho nên tốt hơn là thuê một người quản lý nỗi mấy người họ hàng gì đó của Vương gia thì lăn ra từ đâu, trở về từ đó đi thôi, bất cứ ai muốn nó, dù sao cô cũng không cần. Cô không phải Vương Trường Chí, đâu ngu nuôi ra nhiều trùng hút máu như vậy trên công sức do ba cô gây dựng thế vào buổi chiều, mấy đám họ hàng Vương gia bị đuổi khỏi công ty liền chạy tới cửa tìm Vương Trường Chí, nhưng ai biết lúc đến biệt thự thế nhưng hoàn toàn trống rỗng. Hỏi mới vỡ lẽ, bảo vệ nói sáng nay một nhà Vương Trường Chí bị người khác mang hành lý ném ra kia, thời điểm Vương mẫu đuổi Lý Phi Vân đi, chỉ cho cô một túi hành lý nho nhỏ. Bây giờ, thời điểm họ đi cũng không thể mang nhiều đồ, những món trang lấp lánh, đắt tiền, các tấm chi phiếu, sổ tiết kiệm... Một món đều không có, ngoại trừ vài bộ quần áo bên ngoài, Lý Phi Vân cái gì cũng không để lại cho họ một xíu. Thậm chí, cô còn đốt thêm quần áo mà không cho Trường Chí dùng tiền mặt có trên người trước đi thuê một căn hộ nhỏ để ở rồi tính, ai biết còn chưa dọn dẹp xong, đã bị nhóm họ hàng giận dữ đá văng cánh vẫn luôn cho rằng mình đối với đám người thân này tận tình tận nghĩa, nhưng khi họ tìm đến cửa chỉ toàn biết khiển trách, chất vấn, nhục mạ hắn, thế mới phát hiện lúc trước hắn mắt mù, bọn họ chỉ mất việc và nôn ra tiền mà họ đã nuốt, nhưng hắn ta chẳng có gì cả! Vì vậy, hắn bắt đầu bực mình, cầm lấy chai bia ném tới đám đó, luôn mồm kêu gào muốn đồng quy vu hàng Vương gia đều là người linh hoạt, vừa thấy Vương Trường Chí như vậy chả vắt ra được cái gì có lợi, hai lời cũng không thèm nói, quay đầu bỏ đi. Trước khi đi, còn không quên ở "nhà mới" Vương gia dạo quanh một vòng, nhìn xem có đồ tương đối giá trị nào thì tiện tay cầm chị em Hồng- Kiều không khá hơn chút nào. Vương Trường Hồng có một vị trí trong doanh nghiệp nhà nước, bởi vì "tác phong không phù hợp" đã bị sa thải. Căn nhà là dùng tiền Lý thị mua nên cũng bị lấy Vương Trường Kiều khá giống, càng đáng buồn nhất là cô nàng Hồng kia nghĩ có thể cho con trai đi du học, hiện tại đừng nói ra nước ngoài, học ở một trường đại học trong nước đều không đủ sức! Vốn dĩ cửa hàng quần áo của Vương Trường Kiều đã buôn bán lỗ vốn, không kiếm được tiền, bây giờ không có tài chính quay vòng, chỉ có thể nhịn đau bán đi với giá đó, chồng cô ta liền đưa ra đơn ly hôn. Hóa ra đối phương sớm ở bên ngoài có người, chẳng qua vẫn luôn ngại Vương Trường Chí có tiền nên không dám nói ra. Hiện tại, Vương Trường Chí hai bàn tay trắng, ai còn nguyện ý cùng người phụ nữ chán ngấy như Vương Trường Kiều sống chung?Vương Trường Kiều đã chịu quá nhiều đả kích, vẫn nghĩ đến tới cầu xin Lý Phi Vân, rốt cuộc hồi đó Lý Phi Vân đối tốt với cô ta bao nhiêu, bản thân đều nhớ rõ, nhưng có điều cô ta căn bản không thấy được mặt của Lý Phi từng toàn tâm toàn ý đối tốt với cô, cô không biết ơn, không biết cảm kích cũng không tiếp thu. Bây giờ, trái tim người ta đã băng giá, cô lại muốn vãn hồi, trên thế giới nào có chuyện dễ dàng như vậy?Tuổi Vương mẫu đã lớn, bị nhiều chuyện ập xuống tới tấp, cuối cùng trúng gió! Cũng may không nghiêm trọng lắm, có điều mỗi ngày ốm đau nằm trên giường cần có người chăm sóc. Nhiệm vụ này liền tự nhiên rơi xuống đầu Hồng Phiêu Phiêu, một cô gái còn trẻ như ả, mỗi ngày không chỉ hầu hạ chồng, còn phải lo thêm mẹ già của chồng, làm sao ả chịu nỗi!Vì vậy vào giờ ngọ 11h-13h, ả lén lút cuốn gói tất cả tiền mặt, sổ tiết kiệm của Vương gia. Sau đó, mang theo con trai chạy khỏi, rốt cuộc không bao giờ trở về!Lý Phi Vân đã sớm có lời, ai dám dùng hắn chính là cùng Lý thị đối địch, hình như có người nào đó rất lợi hại chống lưng đằng sau cô ta, Vương Trường Chí khóc không ra nước mắt, tại sao mệnh hắn lại khổ như vậy? Ngay cả đứa em gái nhỏ đã ly hôn cũng dọn về ở chung với hắn, tất cả bạn bè và người thân đều trốn tránh hắn ta như một con quỷ, chỉ vì sợ hắn tìm bọn họ vay ràng hắn là một kẻ có tiền cách đây không lâu, thế nào liền... Vương Trường Chí không rõ, nhưng hắn không cần hiểu, đời này hắn đã bị ấn định phải sống như thế này ta cũng từng suy nghĩ đến việc tìm Lý Phi Vân hợp lại, đáng tiếc hiện tại Lý Phi Vân căn bản chướng mắt hắn. Hơn nữa, bây giờ Lý Phi Vân có rất nhiều tiền, muốn bao nuôi một tiểu chó săn vừa trẻ tuổi, tráng kiện vừa đẹp trai biết săn sóc không khó, hà tất phải để ý đến loại đàn ông như Vương Trường Chí?Điều tuyệt vời nhất là cô ấy nghĩ mình vô sinh, nhưng sự thật là cô ấy không ngờ lại có thai!Sau nhiều năm kết hôn, bởi vì vẫn luôn không thể mang thai, cô cứ cho rằng chính mình có bệnh xấu trong người, mà Vương Trường Chí chủ nghĩa đại nam tử, căn bản không tin vấn đề sẽ phát sinh trên người hắn. Vì vậy, chưa bao giờ đi bệnh viện kiểm tra. Bây giờ cô đang mang thai, đã nói lên thực thực sự sự là Vương Trường Chí có bệnh xấu!Lý Phi Vân cười ha Trường Chí khóc như khi biết Lý Phi Vân có thai, hắn đã đến bệnh viện để làm kiểm tra, thế mới biết thì ra do mình trời sinh t*ng trùng yếu, căn bản không thể làm cho phụ nữ mang thai. Vậy đứa con trong bụng Hồng Phiêu Phiêu kia là từ đâu ra?! May mắn con đàn bà đó đã chạy sớm, nếu không hắn nhảy tới lôi đánh ả tới chết!Tuổi già không có ai chăm sóc, con trai không có bản lĩnh, con dâu bỏ chạy, cháu trai cũng không phải ruột thịt, Vương mẫu tức thở không ra hơi, không ngờ lại sống sờ sờ đem mình tức chết! Từ đó trở đi, Vương Trường Chí chỉ có thể làm những công việc lặt vặt, những ngày đã từng khí phách bừng bừng tiêu tiền như nước sẽ không bao giờ trở tháng sau, Lý Phi Vân hạ sinh một cậu con trai tóc vàng, mắt xanh, công lao đều nhờ vị tình nhân người nước ngoài kia. Cuộc sống của cô ngày càng tốt, mà Vương Trường Chí thì.... Ha Vương Trường Chí vẫn chỉ có thể nhặt rác rưởi sống qua ngày ở những năm cuối đời, con trai Vương Trường Hồng thì không thể tìm được công việc nào ra hồn sau khi tốt nghiệp đại học, chỉ đành ở nhà mốc meo, thật vất vả lấy được một bà vợ, vẫn xem như lợi hại, Vương Trường Hồng bị ức hiếp đến tức giận cũng không dám thở ra một phần Vương Trường Kiều, cuối cùng cô ta không kết hôn lần nữa, làm bảo mẫu cho người ta đều ngại tuổi cô ta lớn. Lúc này, đừng nói đi mua quần áo mới, muốn tìm một người nguyện đi với cô ta còn không có! Cô ta già đi nhanh chóng, cuối cùng buồn bực mà chết.【Chúc mừng ngươi, Lý Phi Vân đã thành công báo thù, hơn nữa còn thuận lợi xoay người. Độ hoàn thành nhiệm vụ đạt trăm phần trăm. Tình yêu thu được lần này có độ tinh khiết rất cao, có thể bắt đầu mở ra hành trình ảo cảnh.】Trong phòng một mảnh đen nhánh, giọng nói Thi Vinh mang theo sự kích động không thể khống chế "Ta... Có thể nhìn thấy cô ấy?"【Độ hoàn thành nhiệm vụ lần này vô cùng cao, quả nhiên ta không nhìn lầm ngươi. Đúng là một tên đàn ông điên cuồng, không thể tưởng tưởng được. Nhưng ta muốn thân thiện nhắc nhở ngươi, cô ấy đã hoàn toàn quên mất ngươi, ngươi còn muốn tiếp tục?】Thi Vinh không chút do dự nói nói thần bí tạm dừng, thở dài 【Ta đây chỉ có thể chúc ngươi may mắn, ta nhắc ngươi một lần nữa, nếu ở cái ảo cảnh thứ nhất, ngươi không thể làm cô ấy yêu ngươi thì linh hồn ngươi sẽ hoàn toàn bị mạt sát. Từ đây trở đi, sẽ không bao giờ gặp lại cô ấy.】Thi Vinh không chút sợ hãi, do dự, "Bắt đầu đi."Anh ta ở trong thế giới này suốt gần ba mươi năm. Từ khi sinh ra một ngày kia, mỗi ngày mỗi đêm chỉ nhớ một mình người con gái ấy. Anh muốn thấy cô, sự nhớ nhung sắp bức điên anh ta rồi! Thật vất vả chờ đến Lý Phi Vân, cuối cùng cũng có được tình yêu của cô ta và hoàn thành nhiệm vụ lần này. Anh quyết không cho phép mình thất bại dù chỉ một chút!
Anh khá điển trai, có người yêu rồi nhưng không đến được với nhau vì khác đạo. Dường như tình yêu cô ấy dành cho anh không đủ lớn để vượt qua rào cản của gia đình. Tuy nhiên, tình yêu anh dành cho cô vẫn nguyên vẹn như ngày nào còn bên nhau. Em, cô gái bình thường, đang có người yêu, tình yêu của em đẹp như trong truyện cổ tích, người yêu của em rất yêu thương và chiều chuộng. Em từng nghĩ sẽ mãi yêu thương, chăm sóc cho anh ấy đến hết cuộc đời này nhưng có quá nhiều điều bất ngờ. Trái tim em hoàn toàn thay đổi từ khi gặp anh, người con trai đang mang hình bóng cô gái khác. Anh đến với em vì cảm thấy cô đơn và lạc lõng, anh từng nói "Anh không yêu em, em đừng ngộ nhận nữa. Anh chỉ cần em vì khi ở bên em anh mới tìm lại được niềm vui và những cảm xúc thật nhất, anh cảm thấy ấm lòng, không còn cô đơn". Từng lời anh nói như những vết dao cứa vào trái tim em. Em trót yêu anh thật rồi vì trái tim đã thay đổi, vì em đã nhẫn tâm phụ tình người con trai yêu mình thật lòng để chạy đến bên anh, chạy theo một tình yêu chỉ đến từ một phía. Em đau lắm, thực sự rất đau! Có một điều không thể hiểu nổi là nếu không yêu em thì anh đâu cần phải nhắn tin, quan tâm em hàng ngày? Nếu không yêu sao mỗi lần anh đi đâu xa đều dẫn em theo? Khi ai đó vô tình hỏi em là gì, anh trả lời em là bạn gái anh? Tại sao anh dám dẫn em về thăm họ hàng, gia đình và cũng giới thiệu với họ em là bạn gái anh? Nếu không yêu em anh có thể chọn cách im lặng hoặc lảng tránh mà, sao lại làm như vậy? Anh khiến em phải suy nghĩ quá nhiều. Em thực sự không biết anh đang nghĩ gì nữa. Em biết anh còn yêu cô ấy rất nhiều, biết mình không thể nào thay thế được vị trí cô ấy trong trái tim anh. Hãy cho em cơ hội được một lần yêu anh đúng nghĩa, em không muốn cứ mãi sống trong ảo mộng, không muốn ngộ nhận để rồi hy vọng thật nhiều nữa. Em đã vượt qua mọi dư luận, mọi thử thách để đến bên anh. Hãy cho em biết mình xứng đáng nhận được những thành quả em đã cố gắng gây dựng lên. Một lần nữa em thực sự muốn biết anh có yêu em không?
tại sao anh không yêu em