Nguy cơ Các chuyên gia đã tính toán và đưa ra cảnh báo: "Nếu vỡ đập thủy điện Hòa Bình thì toàn bộ 6 tỉnh đồng bằng sông Hồng sẽ bị cuốn trôi ra biển chỉ trong một ngày và Hà Nội sẽ ngập dưới 30 mét nước tính từ chỗ cao nhất của nhà ga Hàng Cỏ ." Quốc lộ 15D Quảng Trị sụt lún 200m, nguy cơ sạt lở đồi Đời sống Mưa lớn đã khiến Quốc lộ 15D hướng đi Cửa khẩu quốc tế La Lay (Quảng Trị) bị nứt toác, sụt lún nghiêm trọng, giao thông bị chia cắt, nguy cơ sạt lở đồi rất cao. - giải pháp lắp các cột cảnh báo trên các đoạn đường, ngầm tràn ngập nước nhằm giúp cho mọi người tham gia giao thông biết tình trạng tại chỗ đặt cột cảnh báo, thông tin,một cách nhanh chóng, chính xác về độ sâu ngập nước cụ thể bao nhiêu cm ở các vị trí đặt cột trên các tuyến đường, ngầm tràn hay xảy ra ngập nước để người tham gia giao thông … [Hoàn chính văn] Tràn Ngập Nguy Cơ 岌岌可危 [Đủ] Đảo Biệt Lập Bạch Hốt Nga 白忽俄孤岛 [Hoàn chính văn] Chồng Ngươi Gảy Chân Rồi 你老公的腿断了 [Đủ] Tùy Tính 随性 [Hoàn chính văn] Nông Môn Thần Đoạn 农门神断 [Hoàn chính văn] Phược Hồn 缚魂 Tuy nhiên, khi nước ngập nguy cơ ô nhiễm môi trường từ cống thải, bể phốt tràn ra, xuất hiện nhiều ruồi muỗi hơn, gây khó khăn trong sinh hoạt, sức Sau đó vô tình phát hiện tại gia đình toàn thục nữ này tràn ngập nguy cơ. Đại tiểu thư Phương Nhu Chi trong ngoài bất nhất, Nhị tiểu thư Phương Kì giả điên giả ngốc, Tứ tiểu thư Tằng Vũ Sam thấy tiền là sáng mắt, cùng với Tam tiểu thư Lăng Qua… Chương 1128: Tràn ngập nguy cơ. Thân hình đại hán tóc đỏ mờ đi rồi xuất hiện trên không, y vung tay lên. Vù vù! Một chiếc ngọc tỷ bốn cạnh lập lòe ánh bạc liền bay ra, mặt ngoài của nó chạm một con giao long màu nâu dữ tợn đang giương nanh múa vuốt, trông cực kỳ sống Tại huyện Phong Điền, vùng hạ du của sông Bồ, sông Ô Lâu, nước sông tràn bờ khiến các xã như Phong Bình, Phong Hòa, bị ngập 0,3-0,5m. Các tuyến đường liên xã, liên thôn bị chia cắt. Việc nước lũ dâng lên khiến các diện tích hoa màu của người dân bị ngập, nguy cơ Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Editor Tree *** Chương 6 Quý Chính Tắc không ngờ Phương Yểu An lại dễ dàng đồng ý như vậy, điều này khiến hắn hơi giật mình sững sờ. Phương Yểu An liếc nhìn hắn, sau đó quay đầu đi vào phòng, không quên quăng lại một câu “Tôi đi ngủ.” Anh thực sự rất mệt mỏi, không thể phân được rõ sự mệt mỏi này là đến từ thể xác hay là tâm lý nữa. Sự chán nản xen lẫn tức giận như thủy triều lạnh lẽo xô vào lòng khiến lồng ngực anh ức nghẹn. Bản thân anh không phải là một người giỏi tranh luận, về tổng thể anh là một người rất ôn hòa, anh ghét lúc nào thần kinh cũng bị trong trạng thái căng thẳng và càng ghét bị người khác bức ép tới bước đường cùng. Anh sẵn sàng sống thuận theo người khác, chỉ cần đừng có ép buộc anh, nhất là khi anh đang ở thời điểm mệt mỏi đến cùng cực. Quý Chính Tắc bị tiếng cửa đóng sầm làm cho choáng váng. Nhà có thêm người cũng chẳng khác gì lúc trước. Chỉ là Quý Chính Tắc bị thương và Phương Yển An cũng sẽ không nấu ăn. Chuyện ăn uống này có thể giải quyết ở trường vào buổi trưa, còn về bữa tối và cuối tuần thì hầu như đều gọi đồ bên ngoài về. Đồ ăn ngoài khá nhiều dầu mỡ, thỉnh thoảng ăn một hai bữa thì không sao, nhưng ngày nào cũng ăn vậy thì rất ngán, dường như khẩu vị anh thực sự đã bị Quý Chính Tắc chiều hư rồi. Quý Chính Tắc thì khá dễ nuôi, cho gì ăn nấy, không kén chọn. Nhìn thấy anh càng lúc càng gắp ít đi thì hắn cũng dừng lại, “Sao vậy? Ăn không quen sao?” Phương Yểu An hơi buồn bực, nghĩ mình so với bệnh nhân còn phiền phức hơn, “Không có gì, mau ăn đi, ăn xong tôi rửa bát.” Quý Chính Tắc không nhúc nhích, đột nhiên hỏi anh “Thầy có biết thái đồ ăn không?” Phương Yểu An ngẩng đầu, Quý Chính Tắc gắp một miếng gà tẩm dầu hành vào bát cho anh, “Ăn cơm xong đi siêu thị nhé.” ——— “Đừng lấy cái đó, thầy không thấy mặt dưới có màu đen rồi à? Củ sen là để nấu canh, chọn củ nào có bảy lỗ ấy. Cà chua này nhũn thế mà thầy vẫn chọn, thầy định mua về nuôi kiến hả?” Phương Yểu An bị niệm chú như vậy suốt cả đường, cuối cùng cũng không chịu nổi nữa, cầm lấy quả cà chua quay đầu nhìn hắn. Hắn lập tức ngậm mồm, giơ một tay lên đầu hàng, “Ok được rồi, thầy muốn chọn gì thì chọn cái đó đi, nghe thầy hết.” Phương Yểu An đặt quả cà chua nhũn nhoét đó về lại chỗ cũ, xoay người rời đi, “Hôm nay không ăn cà chua.” Quý Chính Tắc què một tay chậm rãi theo anh, vừa đi vừa tủm tỉm. Phương Yểu An đứng trước bể cá, nhìn hắn đi nửa ngày mới tới nơi, “Mua cá không?” “Thầy muốn ăn thì mua.” Phương Yểu An mất tự nhiên quay đầu xem cá, bể cá dài mùa đông toát ra một mùi ẩm ướt mát lạnh, “Mua loại nào?” “Thầy thích loại nào thì mua loại đó.” Phương Yểu An hung hăng trừng hắn, “Tôi không thích!” “Vậy làm sao bây giờ?” Quý Chính Tắc nghiêng đầu buồn cười nhìn anh. Hắn cảm thấy lúc Phương Yểu An nổi giận thì trông anh hệt như một đứa trẻ, lúc tức giận lại thấy vài phần tính khí trẻ con, đừng nói là ba mươi, mười tuổi còn chưa chắc đã tới ấy. Mùi vị bị trêu chọc đặc biệt khó chịu, Phương Yểu An mạnh miệng muốn đi, “Không mua nữa.” “Ấy.” Quý Chính Tắc vội kéo cổ tay anh lại, “Đi thật hả.” Hắn bật cười, “Em nói thật mà, nó giống nhau cả thôi, thầy muốn mua loại nào cũng được, chọn xong rồi đưa cho nhân viện bảo họ mổ cho, tay em như này không mổ cá được.” Hắn thuận thế vỗ vỗ lưng Phương Yểu An, cúi đầu xuống dỗ dành, “Được rồi được rồi đừng giận nữa mà, không trêu thầy nữa.” Phương Yểu An cãi cố, ấu trĩ như không phải là chính mình, “Ai tức giận?” “Em, em tức giận, em cố tình gây sự được chưa?” Phương Yểu An đã rất cáu rồi, nhưng khi anh nhận ra mình đang bị một thằng nhóc kém tận mười lăm tuổi dỗ dành thì lại càng tức hơn. Mồm nhanh hơn não, anh bật thốt lên một câu, “Tôi ba hai tuổi rồi!” Quý Chính Tắc gật đầu, “Ừm, giỏi quá, tuyệt vời luôn.” Anh trố mắt nghẹn họng, Quý Chính Tắc nhân cơ hội kéo anh đến quầy thanh toán, “Chúng mình về thôi, đừng giận nữa nhá.” ———- Quý Chính Tắc chống một tay lên bàn chỉ đạo, “Đúng rồi, xắt cái này thành từng đoạn, cứ tùy tiện xắt là được. Dưa chuột thái lát để lát xào với trứng gà, cẩn thận đừng thái…” “Shsss ——” Hắn còn chưa nói xong, Phương Yểu An đã cứa một phát cơ bản vào ngón trỏ, máu lập tức tóe loe. Phương Yểu An nắm chặt đầu ngón tay mình, cảm thấy vô cùng thất bại. Trước mặt Quý Chính Tắc, anh luôn luôn làm ra những việc xấu hổ, anh ngập ngừng giải thích, “Tôi chưa thái…” Quý Chính Tắc nhìn xoáy tóc nho nhỏ trên đỉnh đầu của anh, trong lòng vừa mềm vừa ngứa, “Để em xem nào.” Con dao này là con dao nhà bếp kiểu Nhật mà hắn cầm tới, lưỡi mỏng và sắc nên rất dễ thái. Bàn tay của Phương Yểu An rất đẹp, móng tay gọn gàng sạch sẽ, đầu ngón tay tròn trịa mượt mà, khớp xương nhỏ thon dài và trắng nõn, khi nắm rất mềm. Vết đứt không sâu, chỉ bị cứa nhẹ một đường mỏng, máu rỉ ra xung quanh miệng vết thương tạo thành một bông hoa đỏ thắm. Phương Yểu An bị nhìn chằm chằm cảm thấy có chút khô khốc, vừa định rút tay về thì Quý Chính Tắc đã ngậm ngón trỏ của anh vào miệng. Đầu lưỡi mềm mại liếm xung quanh thành một vòng tròn, đầu ngón tay được khoang miệng nóng ẩm bao quanh. Anh rõ ràng cảm nhận được Quý Chính Tắc đang mút máu anh. Anh thu tay lại, mặt đỏ tới tận mang tai, “Em làm gì thế?!” Lưỡi Quý Chính Tắc lướt trong miệng nửa vòng, hắn đột nhiên bật cười, ngọn lửa say mê trong mắt bùng lên, “Ngọt quá.” Anh theo bản năng cảm thấy nguy hiểm, ngoảnh mặt sang bên, “Em bị điên à?” Vừa dứt lời, Quý Chính Tắc đã vươn người tới hôn anh, đầu lưỡi trơn trượt tùy ý mạnh mẽ xâm chiến khoang miệng anh, máu tanh ngọt ngào cùng nước bọt trao đổi lẫn nhau khiến lòng người say mê. “Ưm…” Eo anh tựa vào mép bàn, tay phải Quý Chính Tắc đè chặt gáy anh rồi sấn người đè lên, hơi thở nóng rực phả vào mặt khiến lòng người phát sốt. Đầu anh không ngừng ngửa về sau, sau khi cắn mạnh môi Quý Chính Tắc một phát thì mùi máu lại càng nồng đậm hơn và quanh quẩn giữa răng môi hai người, nó vừa tanh lại vừa ngọt, hệt như thứ thuốc phiện kích thích thần kinh. Quý Chính Tắc hôn rất mạnh bạo, con ngươi hắn đen bóng sáng ngời, Phương Yểu An run lên, sắp bị hắn một miếng nuốt trọn. Khoang miệng gần như bị quét sạch sẽ, nụ hôn dài nhớp nháp và ẩm ướt kéo dài rất lâu, anh làm thế nào cũng không thoát ra được, gần như bị nụ hôn này làm cho nghẹt thở, những cơn choáng váng khiến da đầu tê tái thi nhau đập vào não. Lúc tách ra, hai đôi môi phát ra một tiếng “ba” như vừa mở nút chai rượu được ép chặt. Môi trên Phương Yểu An sưng lên thấy rõ, cằm dính đầy nước miếng. Anh vừa chống tay xuống thớt để giữ thăng bằng vừa thở hổn hển, hai má đỏ bừng như cà chua chín, đôi mắt trợn lên nhìn Quý Chính Tắc tràn ngập hơi nước mờ ảo. Khóe miệng Quý Chính Tắc bị anh cắn vẫn còn đang rỉ máu, hắn liếm một cái, lúc cúi xuống nhìn chân Phương Yểu An thì chợt nở nụ cười ranh mãnh. Hắn nói, “Thầy ơi, thầy cương rồi kìa.” ———- Tám giờ tối Phương Yểu An vẫn chưa chịu ra khỏi phòng ngủ, Quý Chính Tắc gõ vài cái lên cửa, “Ra nào thầy ơi, đồ ăn cũng nguội hết rồi, chuyện thầy cương em đã quên sạch rồi á…” Cửa bị người bên trong hung hăng đạp mạnh một phát. Quý Chính Tắc cố gắng nín cười, “Được rồi, em sẽ về phòng, thầy ra ngoài ăn chút gì được không?” Điện thoại trong túi quần rung lên, hắn cầm lên xem, là Đường Hựu Trung gọi tới, “Chuyện giề?” Giọng Đường Hựu Trung hòa cùng tiếng nhạc ồn ào sôi động, “Đang đâu đấy? Qua đây chơi không? Bên này phố Đông ấy.” Hắn nâng vai kẹp điện thoại rồi đi vào bếp rót một cốc nước, “Đếch rảnh.” Bên cạnh có người nói với vào, nhưng dầu dây bên kia quá ồn khiến hắn không nghe ra được gì. “Lâm Diệu nói mày đúng là chán chết, cuối tuần cũng ru rú ở nhà. Ý nó là nó đặc biệt đến để xem bóng cùng mày, còn vứt cmn bố đi đây này, con cháu tồi như chó.” Quý Chính Tắc bật cười, “Mày xem với nó đi.” Bên kia không biết xảy ra chuyện gì mà đột nhiên không có âm thanh nào. “Người đâu rồi?” Đường Hựu Trung hơi dừng lại, giọng nói lạnh nhạt trầm thấp mang theo một chút ý cười, như là đang cười trên nỗi đau của người khác, “Cái đinh công mệnh, anh trai Lâm Diệu tới, nó sợ tè trốn trong WC rồi, tao cũng lượn đây.” Quý Chính Tắc cười, cất điện thoại lại trong túi, sau đó đi vòng qua gõ cửa phòng Phương Yểu An, “Không được sao? Thầy tuốt một phát thôi sao mà lâu thế? Không…” Cửa suýt chút nữa bị đá thủng thành một cái lỗ. ———- Ngày nào Quý Chính Tắc cũng treo một tay lẽo đẽo theo đuôi Phương Yển An, từ nhà đến trường rồi đến siêu thị. Anh thậm chí còn không dám đối mặt với Quý Chính Tắc. Anh rất xấu hổ, nhớ tới lúc trước còn mạnh mồm khẳng định mình là một người lãnh cảm tình dục, thế mà quay đi quay lại đã bị một nụ hôn làm cho cương cứng, hễ nghĩ tới là anh lại hận không thể đập đầu vào tường. Quý Chính Tắc tắm xong đi ra, ngăn lại anh đang muốn trốn trong phòng lần nữa, giọng điệu hiếm thấy hòa hoãn lại, “Thầy có thể giúp em sấy tóc không? Nước nhỏ xuống khiến cổ em ngứa quá.” Quý Chính Tắc chính là một tên rất hay được voi đòi Hai Bà Trưng. Mấy ngày trước bị thương, chuyện gì của hắn cũng phải đến tay Phương Yểu An lo liệu, từ bóp kem đánh răng cho đến vắt khăn mặt. Trong nhà có một bồn tắm nên lúc tắm cũng không gặp khó khăn gì, chỉ cần bọc nilon vào tay trái của Quý Chính Tắc là được, nhưng gội đầu thì anh phải gội cho hắn. Lúc gội đầu, Quý Chính Tắc ngược lại rất yên phận, hắn ngồi im trên chiếc ghế con không phù hợp với chiều cao của mình, cúi đầu không nói gì cả, gội xong còn mỉm cười nói cảm ơn với anh. Sau lần bị đứt tay trong bếp, anh cảm thấy rất khó xử, Quý Chính Tắc cũng không đến nhờ anh giúp nữa, đoán là hắn đã tự mình vật lộn gội. Quý Chính Tắc hơi cúi đầu, hạ mi mắt làm ra vẻ đáng thương, “Tai bị nước vào rồi, xin thầy Phương rủ lòng tư bi giúp em với.” Anh quay đầu sang bên, không nhịn được cười. Quý Chính Tắc ngồi ở mép giường, những ngón tay của Phương Yểu An khẽ di chuyển giữa mái tóc của hắn. Khuôn mặt Phương Yểu An rất đẹp, vẻ mặt lại lạnh nhạt, lông mi rủ xuống như hai cánh bướm bị nước sương ép cho cong, nom thật dịu dàng dưới ánh đèn vàng ấm áp. Quý Chính Tắc ngửi được mùi hương khô ráo trên người anh, thoang thoảng nhàn nhạt, không phải là mùi sữa tắm, nó quyến rũ đến mức khiến lòng người ngứa ngáy, “Thầy thật biết cách chăm sóc người khác đấy.” Phương Yểu An nghiêm túc suy tư một hồi, “Tôi trừ không nấu ăn được ra thì gì cũng làm được.” Nghe giống như đang gỡ gạc lại trình độ nấu ăn dở tệ của mình. Quý Chính Tắc nghe vậy thì vòng tay qua ôm eo anh, mỉm cười dịu dàng ngước mặt lên nhìn, “Vừa khéo, em trừ biết nấu cơm ra thì không biết làm gì khác nữa, xứng đôi đến vậy đấy, thầy có tin không?” Hắn lại vùi mặt vào bụng anh, giọng nói như bị bóp nghẹt trong lớp quần áo, “Thầy thơm quá.” Phương Yểu An cúi đầu nhìn hắn, máy sấy tóc đã được tắt, “Còn cần sấy nữa không, không sấy nữa thì để tôi đi.” Quý Chính Tắc không ngẩng đầu, mệt mỏi vùi trong ngực anh, “Cứ sấy như vậy đi.” Phương Yểu An cũng không đẩy hắn ra, mặc cho hắn ôm mình. Quý Chính Tắc thấy vậy thì hơi sờ sợ, “Hôm nay làm sao thế?” Phương Yểu An không trả lời, lại tắt máy sấy đi, “Sấy xong rồi, tôi đi đây.” Quý Chính Tắc vội kéo anh lại, “Ấy, đừng ngủ sớm vậy mà, chơi game một lát đi.” “Tay em như vậy rồi sao chơi?” “Thì thầy chơi, đi thôi.” “Tôi không biết chơi.” “Dễ lắm luôn, đi nào.” Phương Yểu An bị đẩy đi ra ngoài. Không phải anh không từ chối được mà là anh có phần khó mà từ chối, hoặc là nói anh đang rất mong chờ. Anh lớn lên trong một môi trường sống rất tẻ nhạt, khi còn nhỏ là một đứa trẻ tẻ nhạt, và tất nhiên, khi lớn lên anh cũng trở thành một người lớn tẻ nhạt. Trong trí nhớ của anh không hề tồn tại bóng dáng của người mẹ, anh được ba anh một tay nuôi lớn. Giống như tất cả những người đàn ông trung niên không giỏi ăn nói khác, Phương Nhất Giang thật ra cũng không biết cách nuôi dạy con cái, ông quá lạnh lùng và nghiêm khắc, và sự dạy dỗ của ông cũng không xứng gọi là dạy dỗ, nó quá lạnh lùng và cứng rắn như là đang ra lệnh. Phương Yểu An quy quy củ củ lớn lên trong môi trường như vậy, làm gì cũng phải trong khuôn phép. Những thứ như game, yêu sớm, trốn học hay nổi loạn, tất cả đều là những chuyện ngu xuẩn nên mạo hiểm thử trong độ tuổi thanh thiếu niên, anh đều chưa từng chạm vào dù chỉ một thứ. Anh bước đi không hề sai lệch một bước nào, điểm thi vào đại học rất cao, xếp hạng đại học rất cao, thụ động trở thành một người ưu tú. Phương Nhất Giang hy vọng anh có thể tiếp tục học nâng cao, học lên Tiến sĩ và ở lại làm giảng viên đại học, đây là một nghề nghiệp rất danh giá, ông nghĩ điều đó là tốt và muốn Phương Yểu An phải làm như thế. Nhưng Phương Yểu An lại không làm theo vậy. Sau khi tốt nghiệp đại học thì anh trở về làm giáo viên Hóa học trường THPT. Anh không thích Hóa học, cũng không thích trở thành giáo viên. Anh không thể giải thích được là tại sao, nhưng chuyện này đã trở thành hành động duy nhất mang tính phản nghịch của anh trước khi Phương Nhất Giang qua đời vì ung thư phổi. Quý Chính Tắc ngồi sau lưng anh, gần như là ôm trọn anh vào vòng tay mình, “Nút cộng là nút phương hướng, đây là hỏa lực bắn, tạm dừng, nút bắn… Đã nhớ chưa?” Phương Yểu An không trả lời, anh đang cúi đầu mân mê máy chơi game. Quý Chính Tắc nhìn thấy đôi gò má chuyên chú và lông mi cụp xuống của anh, nhìn thấy anh vụng vụng về về mà bấm vài nút trên tay cầm, đôi môi nhạt màu mím lại thành một đường thẳng. Hắn đột nhiên rất muốn cắn vào vành tai Phương Yểu An, để anh phải quay lại nhìn hắn, cổ họng hắn nhốn nháo, cố ý cất cao giọng lên, “Trong PS4 không có game đua xe, nhưng cái GTS này thì có, mặc dù em không thích chơi cái này lắm.” Phương Yểu An cuối cùng cũng ngẩng đầu nhìn hắn, “Thế mà hôm nào em cũng chơi.” Hắn đạt được mong muốn, mỉm cười nói, “Bởi vì khi chơi cái này thì thầy sẽ nhìn em đó.” Phương Yểu An lại cúi xuống, “Cũng đâu phải là nhìn em.” “Hửm? Thật sự là không nhìn em à?” Hắn cúi người lại gần, thừa dịp Phương Yểu An quay đầu thì đột nhiên đè người xuống hôn anh, vừa mới liếm được hai phát đã bị bóp cổ đẩy ra. Trước khi Phương Yểu An kịp mắng, hắn đã đánh đòn phủ đầu, khóe miệng nhếch lên một cách xấu xa, “Sao vậy? Sợ lại bị em hôn đến cương à?” Nhịp tim của Phương Yểu An đập vang chói cả tai, vành tai anh đỏ bừng, “Em có biết xấu hổ không hả?” Nụ hôn dường như là một thứ rất dễ kích thích hormone, anh cố gắng hết sức điều khiển nhịp thở để ổn định nhịp tim đang đập nhanh quá mức của mình, màng nhĩ cũng rung lên bần bật như đánh trống. “Em không biết nữa, thầy nói coi?” Quý Chính Tắc nhìn anh, đôi mắt cười cong cong thành hình trăng khuyết. Anh bị hắn nhìn đến ngượng chín cả mặt, ánh mắt lại trở nên lấp lửng, lời nói ra chẳng mang nổi nửa điểm uy hiếp, “Tôi cảnh cáo em, nếu còn như vậy nữa thì biến ra ngoài cho tôi.” Quý Chính Tắc từ chối cho ý kiến, bị anh trừng mắt thì không còn cách nào đành phải qua loa lấy lệ gật đầu, “Được ạ, theo ý thầy.” Phương Yểu An đứng dậy rời đi, khuôn mặt có chút đỏ lên, anh đoán là do thiếu dưỡng khí. Anh không muốn bị Quý Chính Tắc phát hiện ra, vì vậy giấu đầu lòi đuôi mà bước đi vừa nhanh vừa mạnh, chân giẫm đến đùng đùng vang dội. Tràn đầy khí thế bước đùng đoàng như vậy đến cửa phòng, chợt nghe thấy Quý Chính Tắc phía sau nói với theo với vẻ sâu kín, “Có vài người, thoạt nhìn bề ngoài thì lời lẽ chính đáng lắm ý, cơ mà lỗ tai lại âm thầm đỏ bừng muốn cháy cả tóc luôn rồi.” Sống lưng Phương Yểu An cứng đờ, anh xấu hổ vô cùng cực, ngay cả một câu phản bác cũng không thốt lên nổi. Anh không dám quay đầu mà đùng đùng đóng sầm cửa phòng lại. Quý Chính Tắc nắm tay cầm cười đến không thẳng người lên nổi. ——— Hệ thống sưởi của chung cư kiểu xưa rất cũ, tình trạng máy sưởi không hoạt động xảy ra thường xuyên, ngay cả gọi cho thợ đến sửa thì đến hai ngày cũng chẳng có ai thèm tới. Phương Yểu An trời sinh thể hàn, nếu không có máy sưởi thì buổi tối dù có nằm trong chăn bao lâu cũng vẫn thấy lạnh như chui hầm băng. Anh đã bắt đầu ho và mơ hồ có tình trạng cảm lạnh. Lúc tắm xong đi ra người đã nóng như lửa, càng nằm lại càng thấy lạnh, anh lạnh đến mức cuộn tròn người lại. Trong giấc mơ là ngọn núi tuyết vô biên, anh thu mình giữa dòng sông băng và đang cầu xin một con cá chép đỏ sậm. Anh biết là mình đang mơ, anh mơ thấy mình nằm trong dòng sông băng lạnh lẽo và đang cầu xin cá chép, Phương Nhất Giang không tìm mẹ kế cho anh nhưng trong mộng anh lại có một người mẹ kế. Anh ôm cá chép trở về nhà, mọi người đều muốn con cá chép này của anh, mẹ kế không tồn tại muốn có, Phương Nhất Giang muốn có, Diệp Mi cũng muốn có, cả ba người họ đều hô hào xông lên cướp lấy nó. Anh không biết phải đưa nó cho ai. Bọn họ tranh tới tranh lui rồi lại xô anh xuống dòng sông băng lạnh lẽo ấy. Cái lạnh thấu xương đóng băng nhận thức của anh, anh đang chìm dần xuống, miệng mũi nhả ra một chuỗi bong bóng thật dài. Trước mắt anh trở nên tăm tối hỗn loạn, cảm giác nghẹt thở rất chân thật này khiến anh sợ hãi. Một sức mạnh to lớn lôi anh ra khỏi sông băng, dòng nước lạnh lẽo tí ta tí tách rơi xuống đất. Anh ôm chặt lấy con cá mà ho khù khụ, đôi mắt mở ra được một đường tí hi, anh nhìn thấy cậu thiếu niên đang đứng khoanh hai tay trước ngực mình, cất cao giọng nói, “Cái đinh công mệnh, ông kéo lên được một nàng tiên cá?” Anh bị tỉnh vì lạnh, đầu óc nóng sốt choáng váng và cổ họng thì khô khốc, anh vươn tay toan với cốc nước trên bàn cạnh giường. Bất chợt liếc thấy một bóng đen to tướng phía dưới, anh hoảng sợ đến giật cả mình, bật dậy như cá nhảy, “Ai?!” Quý Chính Tắc ngồi xổm cuối giường, hắn đang nắm cẳng chân anh. Anh rụt chân lại, hắn bình tĩnh đứng lên đối diện với tầm mắt của Phương Yểu An, “Thầy ngủ vậy không lạnh sao? Chân cóng cả rồi này.” Cổ họng anh càng thêm khô khốc, anh co chân về phía sau, giọng điệu cứng rắn, “Không phải việc của em, về ngủ đi.” Quý Chính Tắc không nhúc nhích, đột nhiên vén chăn lên chui vào rồi kéo anh vào trong lòng mình. Gió lạnh chợt ập tới, Phương Yểu An lập tức thẳng người chạy trốn, lại bị hắn kéo lại cánh tay trở về. Anh nghiến răng giãy giụa, “Quý Chính Tắc! Đừng có mà phát điên!” Quý Chính Tắc kẹp chặt hai chân đang đá loạn xạ của anh lại, một tay giữ cổ tay anh rồi đè nửa người lên, trầm giọng nói “Đừng nhúc nhích.” Phương Yểu An cứng đờ, anh nhạy cảm nhận thấy một vật cứng rắn đang dán vào mông anh mà chọc lung tung, “Em!” Quý Chính Tắc ưỡn thân dưới về phía trước, môi áp vào tai anh nói ra những lời nóng bỏng, “Biết rồi, đừng nhúc nhích nữa, còn động nữa là em bắn vào mông thầy đấy.” Phương Yểu An bị dọa sợ, cứng đơ cả người bị Quý Chính Tắc xoay người lại ôm vào lòng, anh ngượng chín cả mặt, “Em có biết xấu hổ không hả?!” “Không biết.” Quý Chính Tắc trực tiếp vươn tay vào trong quần, lòng bàn tay mang theo hơi lạnh xoa nắn dương vật đang mềm nhũn của anh. Phương Yểu An hít ngược một hơi rồi điên cuồng giãy giụa, hai tai nóng như lửa đốt. Quý Chính Tắc gắt gao ôm chặt anh vào ngực cho đến khi anh kiệt sức và không thể cử động được nữa. Anh nhất thời choáng váng, huyệt Thái dương như bị kim châm bất động, chỉ có miệng vẫn là yếu ớt la lên, “Cút, cút ngay…” “Không cút.” Nụ hôn Quý Chính Tắc rơi xuống dày đặc triền miên không dứt, dần dần bao phủ toàn bộ khuôn mặt anh. Thân thể anh lúc nóng lúc lạnh, đau đớn cau mày, lại co người rúc thành một khối. Móng tay Quý Chính Tắc nhẹ nhàng cào vào cái miệng chúm chím phía dưới của anh, anh thẳng thắt lưng, run rẩy rên rỉ. Quý Chính Tắc dán môi lên tai anh, nhiệt độ từ lời nói của hắn rót vào tận sâu nơi màng nhĩ, “Thầy lại cương rồi, thầy nhìn xem nó sung sức chưa này.” Quý Chính Tắc nắm thằng nhỏ của anh rồi bắt đầu vuốt lên vuốt xuống liên tục, tốc độ càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh hơn nữa, dương vật của anh căng phồng đến cực điểm, mũi chua xót muốn khóc nấc lên, hai tay siết chặt ga trải giường, hai chân duỗi thẳng, run rẩy mà bắn tinh. Tay Quý Chính Tắc dính đầy thứ dịch nhớp nháp, hắn vươn lưỡi liếm láp, sau đó tự cầm lấy côn thịt của mình, vừa thủ dâm vừa quay sang hôn Phương Yểu An. Hơi thở của hắn nặng nề nóng bỏng như ngọn lửa đang rực cháy, nó thiêu cháy Phương Yểu An đến mức anh không biết phải làm sao, anh ngẩng đầu tránh đi, nặng nhọc nghẹn ngào, “Cút ngay…” Nụ hôn khô nóng của Quý Chính Tắc rơi xuống đôi lông mày đen nhánh, xuống vành tai rồi vòng xuống gặm cắn đôi môi của anh. Hắn điên cuồng như lên cơn điên, cơ bắp phấn khích đến run rẩy, “Em không cút được, em muốn thầy đến sắp chết rồi, thầy ơi, thầy cứu em được không? Hửm?” Cổ Phương Yểu An bị chiếc lưỡi thô ráp liếm qua liếm lại và để lại những vệt nước nhớp nháp, “Thầy ơi, thầy cứu em với, em sắp phát điên rồi.” Hắn nghe thấy tiếng nghẹn ngào của Quý Chính Tắc, tiếng nước lép nhép dưới hạ thân hắn càng lúc càng lớn, tinh dịch của anh được Quý Chính Tắc xoa lên khắp dương vật của mình, ngay cả không khí cũng trở nên nóng bỏng tanh nồng. Quý Chính Tắc thở dốc, cục xương nơi cổ ngăn chặn khiến giọng nói cũng trở nên khô khốc mà rõ ràng, “Em không nhịn được nữa rồi, thầy cho em phát điên một lần thôi được không, được không ạ?” Anh không biết tại sao mình lại cảm thấy Quý Chính Tắc như đang muốn khóc. Anh muốn nói được, nhưng lại không thể nói ra thành lời, dần càng thấy lạnh hơn, người cũng bắt đầu run lẩy bẩy. Quý Chính Tắc bắt đầu cắn anh, hắn cắn rất mạnh xuống vai anh và in từng vết từng vết lên đó, “Thầy coi em là bạn tình cũng được, được không thầy? Em không nhịn được nữa rồi? Được không thầy, được không thầy? Em muốn ôm thầy.” Anh biết rằng không nên đưa ra bất kỳ quyết định nào vào ban đêm hoặc khi đang bị ốm, nhưng anh vẫn không thể kiềm chế được mà ôm lấy cổ Quý Chính Tắc, nói thật khẽ khàng, “Được.” Anh đang khao khát, anh khao khát nhiệt độ dồi dào trong vòng tay của chàng trai này, nhịp tim đang đập đều đặn và mạnh mẽ trong ngực mách bảo anh hãy bùng cháy. Quý Chính Tắc bỗng chốc bắn tinh, hắn bắt vào sau eo của Phương Yểu An, hắn hơi có phần đình trệ, “Thầy nói thật… Không, chắc chắn rồi!” Hắn vội vàng giải thoát chiếc quần đáng thương của Phương Yểu An. Phương Yểu An mơ mơ hồ hồ, cau mày gắng gượng, “Đừng, tay em còn chưa lành.” Quý Chính Tắc cắn mút vành tai anh, giọng nói cũng tỏa ra sự phấn khích ướt át, “Làm thầy không cần dùng đến tay.” Anh đẩy ngực Quý Chính Tắc lui về sau, “Không được, tôi đang sốt.” Quý Chính Tắc “Hả?” một tiếng, đôi môi khô khốc của hắn rơi xuống trán anh, liên tiếp hôn mấy lần, lúc nói đôi môi mở ra khép lại cọ xát trên da anh, “Nóng thật này, phòng khách có thuốc cảm, để em qua lấy cho thầy.” Anh nhanh chóng túm lấy áo Quý Chính Tắc rồi sấn người lên vòng tay ôm lấy eo hắn, “Đừng đi, tôi lạnh lắm.” Quý Chính Tắc hít sâu một hơi thật dài rồi từ từ phun ra, trong lòng như bị mèo cào, từ tim đến phổi đều ngứa ngáy, “Thầy thật là, hừ, muốn mạng em mà.” Hắn quấn chăn cho Phương Yểu An rồi ôm cả người cả chăn lên đi ra phòng khách, “Như này được không?” Anh choáng váng được Quý Chính Tắc ôm vào trong lòng. Anh vùi đầu vào cổ Quý Chính Tắc, nhắm mắt áp mặt áp lên da hắn rồi nhẹ nhàng dụi dụi. Anh nghĩ, bạn tình thì bạn tình, sao cũng được, anh lạnh lắm, anh chỉ muốn có người có thể ôm lấy anh vào lòng thôi. Pass chương sau giống pass chương 4 nhé các ông. Thế giới Phân tích - Bình luận Chuyện lạ TPO - Ngày 7/6, một quan chức cấp cao Ukraine cảnh báo nguy cơ nước lũ tràn ra từ đập thuỷ điện bị vỡ sẽ cuốn trôi mìn, phát tán bệnh tật và hoá chất nguy hiểm. Hình ảnh đập Nova Kakhovka vỡ chụp từ vệ tinh. Ảnh AP Khi thăm thành phố Kherson bên bờ sông Dnipro, Phó Thủ tướng Oleksandr Kubrakov cho biết hơn 80 khu dân cư đã bị nước tràn vào, sau khi đập thuỷ điện Nova Kakhovka vỡ. Đổ lỗi cho Nga tấn công con đập, ông Kubrakov nói “Họ làm điều đó để giải phóng lực lượng theo hướng này, bằng cách gây ngập lụt một phần tiền tuyến”. Trong khi đó, Nga cho rằng Ukraine phá hoại con đập để lái chú ý khỏi chiến dịch phản công mà Mátxcơva cho rằng đã thất bại. Thống đốc vùng Oleksandr Prokudin cho biết nước đã dâng lên 5,34m ở một số khu vực của Kherson, nhưng đã tăng chậm lại và có thể đạt đỉnh trong ngày 7/6. Ở Kherson, một thành phố lớn cách con đập vỡ khoảng 60km, người dân tạm thời sử dụng thuyền và xuồng mà lực lượng cứu hộ và các tình nguyện viên cung cấp. Kherson nằm đối diện với vùng đất mà Nga kiểm soát bên bờ đông sông Dnipro. “Nước khiến mìn đặt trước đó bị trôi, và chúng có thể nổ”, ông Kubrakov nói, và cho biết, nước lũ khiến bệnh truyền nhiễm và hoá chất độc hại càng lan rộng. Ông cho biết, Ukraine đã quyết định dành 120 triệu hryvnias 3,25 triệu USD để bảo vệ nguồn cung cấp nước ở Mykolaiv, một thành phố khác ở miền Nam, và 1,5 tỷ hryvnias để xây lại các hệ thống nước bị hư hỏng sau đợt lũ lụt. Cũng trong ngày 7/6, Tổng thống Thổ Nhĩ Kỳ Tayyip Erdogan có cuộc điện đàm với người đồng cấp Ukraine Volodymir Zelensky để bàn về vấn đề đập thuỷ điện vỡ. Ông gợi ý thành lập một uỷ ban quốc tế để điều tra vụ việc, với sự tham gia của Nga, Liên Hợp Quốc và cộng đồng quốc tế, trong đó có Thổ Nhĩ Kỳ. 07/06/2023 Theo Tass, Reuters Truyện Tràn Ngập Nguy Cơ Trọn Bộ được TruyenFull cập nhật mới nhất ngày 13/06/2023 . Truyện Full luôn tổng hợp và cập nhật các chương truyện Tràn Ngập Nguy Cơ một cách nhanh nhất. Theo dõi để xem được nhiều truyện mới nhất . Bài viết có thể bạn thích Thông tin Truyện Tràn Ngập Nguy Cơ 🔰 Tên Truyện ⭐ Truyện Tràn Ngập Nguy Cơ Trọn Bộ 🔰 Trạng thái ⭐ Hoàn thành 🔰 Ngày cập nhật ⭐ 13/06/2023 🔰 Số tập ⭐ Trọn bộ – Full Bộ 🔰 Đánh giá ⭐ 🔰 Người đăng ⭐ – Truyện Full Thể loại Sắc, Đam Mỹ, Đoản Văn Tags đam mỹ h văn phụ tử song tính Bạn đang đọc truyện Tràn Ngập Nguy Cơ của tác giả Hạ Tiểu Chính. Tuổi trẻ bồng bột, phấn chấn, bao tình cảm mãnh liệu đều dồn hết vào trong những rung động chớm nở, thầy giáo lạnh nhạt, không quan tâm, nhưng làm sao kiên trì lại bạn nhỏ cố chấp kia? Chính vì thế mà Quý Chính Tắc đã dần dần dung nhập vào cuộc sống của Phương Yểu An. Thật ra chính anh cũng lờ mờ thuận theo cậu học trò ấy mà thôi, cũng vì anh lãnh đạm quá lâu rồi, rất khao khát tâm hồn trẻ trung, cháy bỏng của Quý Chính Tắc, cứ như là một liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của anh. Đã bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi. Nếu yêu thích truyện đam mỹ, bạn có thể đọc thêm Gả Cho Người Làm Tiểu Thiếp, Lấy Ngươi Về Làm Hoàng Hậu hay Mộ Hàn Trọng. Danh sách chương Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8-1 Chương 8-2 Chương 9-1 Chương 9-2 Chương 10-1 Chương 10-2 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14-1 Chương 14-2 Chương 15 Tổng hợp Chương Truyện Tràn Ngập Nguy Cơ “update 13/06/2023“ ⭐Chương 1 1 ⭐Chương 2 2 ⭐Chương 3 3 ⭐Chương 4 4 ⭐Chương 5 5 ⭐Chương 6 6 ⭐Chương 7 7 ⭐Chương 8 8 ⭐Chương 9 9 ⭐Chương 10 10 ⭐Chương 11 11 ⭐Chương 12 12 ⭐Chương 13 13 ⭐Chương 14 14 ⭐Chương 15 15 ⭐Chương 16 16 ⭐Chương 17 17 ⭐Chương 18 18 ⭐Chương 19 19 ⭐Chương 20 20 ⭐Chương 21 21 ⭐Chương 22 22 ⭐Chương 23 23 ⭐Chương 24 24 ⭐Chương 25 25 ⭐Chương 26 26 ⭐Chương 27 27 ⭐Chương 28 28 ⭐Chương 29 29 ⭐Chương 30 30 ⭐Chương 31 31 ⭐Chương 32 32 ⭐Chương 33 33 ⭐Chương 34 34 ⭐Chương 35 35 ⭐Chương 36 36 ⭐Chương 37 37 ⭐Chương 38 38 ⭐Chương 39 39 ⭐Chương 40 40 ⭐Chương 41 41 ⭐Chương 42 42 ⭐Chương 43 43 ⭐Chương 44 44 ⭐Chương 45 45 ⭐Chương 46 46 ⭐Chương 47 47 ⭐Chương 48 48 ⭐Chương 49 49 ⭐Chương 50 50 ⭐Chương 51 51 ⭐Chương 52 52 ⭐Chương 53 53 ⭐Chương 54 54 ⭐Chương 55 55 ⭐Chương 56 56 ⭐Chương 57 57 ⭐Chương 58 58 ⭐Chương 59 59 ⭐Chương 60 60 ⭐Chương 61 61 ⭐Chương 62 62 ⭐Chương 63 63 ⭐Chương 64 64 ⭐Chương 65 65 ⭐Chương 66 66 ⭐Chương 67 67 ⭐Chương 68 68 ⭐Chương 69 69 ⭐Chương 70 70 ⭐Chương 71 71 ⭐Chương 72 72 ⭐Chương 73 73 ⭐Chương 74 74 ⭐Chương 75 75 ⭐Chương 76 76 ⭐Chương 77 77 ⭐Chương 78 78 ⭐Chương 79 79 ⭐Chương 80 80 ⭐Chương 81 81 ⭐Chương 82 82 ⭐Chương 83 83 ⭐Chương 84 84 ⭐Chương 85 85 ⭐Chương 86 86 ⭐Chương 87 87 ⭐Chương 88 88 ⭐Chương 89 89 ⭐Chương 90 90 ⭐Chương 91 91 ⭐Chương 92 92 ⭐Chương 93 93 ⭐Chương 94 94 ⭐Chương 95 95 ⭐Chương 96 96 ⭐Chương 97 97 ⭐Chương 98 98 ⭐Chương 99 99 ⭐ĐANG CẬP NHẬT⭐ Tên tác phẩm Tràn Ngập Nguy Cơ Tác giả Hạ Tiểu Chính Edit & Beta Tree Thể loại Đam mỹ, hiện đại, niên hạ, đoản văn, vườn trường, thầy trò, cao H, HE. Tình trạng bản gốc Hoàn 15 chương Tình trạng bản edit Hoàn thành toàn bộ Thời gian edit 04/02/2021 – 19/02/2021 Nguồn Kho tàng đam mỹ fanfic Giới Thiệu Quý Chính Tắc đã yêu thầy Phương Yểu An – giáo viên dạy Hóa ở lớp bên cạnh ngay từ cái nhìn đầu tiên. Một kẻ là trùm trường quấy rầy không dứt, người kia là thầy giáo lạnh nhạt tránh không kịp. Dưới sự theo đuổi bền bỉ không ngừng nghỉ của mình, Quý Chính Tắc đã từng bước hòa nhập được vào cuộc sống của Phương Yểu An. Nói là Quý Chính Tắc bỏ thuốc cưỡng bức Phương Yểu An, nhưng sao có thể nói đó không phải là sự chấp thuận ngầm của Phương Yểu An? Quý Chính Tắc thân thể trẻ trung nếm mùi ngon ngọt sao nỡ nhả, mà đối với Phương Yểu An lãnh đạm từ lâu mà nói thì đây cũng là một loại hưởng thụ khá mới lạ. Hơn thế nữa, đối với Phương Yểu An, sức sống tươi trẻ của Quý Chính Tắc chính là liều thuốc cữu rỗi cho cõi hồn già nua của anh. Đã bắt đầu dây dưa, vậy thì cứ tiếp tục dây dưa đi. Review cực mạnh bởi Tree đọc xong đừng khok nhé quý dzị Có lẽ trong cuộc đời này các bạn đã từng gặp rất nhiều chuyện khiến bản thân thấy cảm động, tôi cũng vậy, nhưng những câu chuyện cảm động đủ khiến tôi ấn tượng đến rơi nước mắt lại rất ít, và câu chuyện này là một trong số đó. Đây là một câu chuyện cực kỳ cảm động về đề tài thầy trò. Cậu là một học sinh giỏi năng nổ, táo bạo và rất tốt bụng, anh là người thầy giáo trẻ tâm huyết với nghề nhưng lại bị mắc căn bệnh lãnh cảm tình dục, và căn bệnh quái ác đó đã đeo bám anh suốt nhiều năm tuổi trẻ. Trong suốt những tháng ngày học cấp ba mệt mỏi ấy, không đếm được biết bao nhiêu lần cậu đã hy sinh thời gian, sức lực và nhiệt huyết thanh xuân để gắng sức cứu người thầy của mình khỏi căn bệnh quái ác và giúp thầy nối tiếp tuổi xuân còn đang dang dở. Những tưởng làm việc tốt sẽ được báo đáp, nhưng không, cực khổ biết bao nhiêu ấy vậy mà cũng chỉ nhận được lại tiếng mắng chửi và từng trận đánh đấm của thầy. Cậu oán thầy vô tâm, thầy trách cậu bồng bột. Cậu buồn bã, cậu không cam lòng, tại sao làm người tốt lại bị đối xử như vậy? Cậu nên làm gì, tiếp tục hay dừng lại đây? Pass Các chương có H sẽ được đặt pass, gợi ý pass được đặt cuối chương trước chương có pass. Link Wattpad BẢN EDIT PHI THƯƠNG MẠI ĐƯỢC THỰC HIỆN BỞI TREE ON MARS NGHIÊM CẤM COPY, CHUYỂN VER, REPOST. XIN CẢM ƠN! MỤC LỤC Chương 1 – Chương 2 – Chương 3 – Chương 4 – Chương 5 Chương 6 – Chương 7 – Chương – Chương – Chương Chương – Chương – Chương – Chương 11 – Chương 12 Chương 13 – Chương – Chương – Chương 15 – HOÀN THÀNH TOÀN BỘ – Một người bình thường không bình thường như những người bình thường ┐ ̄ヘ ̄┌ Xem tất cả bài viết bởi Tree╰_╯ Editor Tree *** Chương 5 Lúc Phương Yểu An tỉnh dậy thì trời đã sáng choang, nhưng bị rèm cửa sổ che kín nên trong phòng không sáng lắm. Giống như bị ngâm trong giấm cả đêm, toàn thân vừa ê ẩm lại vừa mềm nhũn, xương cốt cũng đều giòn tan rồi. Anh khó khăn mở mắt ra thì thấy Quý Chính Tắc đang chống đầu ngắm anh, đôi mắt hoa đào sáng ngời tràn đầy ý cười trìu mến, "Thầy dậy rồi." Anh nhắm mắt rồi lại mở mấy lần, mắt đột nhiên mở to, những ký ức mơ hồ không rõ đêm qua như vô số mảnh thủy tinh tràn vào trong đầu, sống lưng anh cứng đờ, "Em..." Nụ cười của Quý Chính Tắc càng tươi hơn, "Sao ạ? Thầy có đói không?" Nhịp tim của Phương Yểu An đập nhanh đến mức như sắp vượt qua tải trọng của tim. Anh đã làm cái gì, anh và Quý Chính Tắc đã làm cái gì? Anh cùng với Quý Chính Tắc – là một người đàn ông, là học sinh của anh và mới mười bảy tuổi – quan hệ tình dục. Quý Chính Tắc như thể nhìn thấu suy nghĩ của anh, hắn uể oải gật đầu, nở nụ cười lộ ra hàm răng trắng đều rất tỏa nắng, "Vâng, chúng ta đã làm tình." Bị nói trực tiếp như vậy càng khiến anh thêm xấu hổ. Phương Yểu An nhanh chóng sụp đổ, đầu óc tràn đầy hình ảnh mình không biết ngượng mà ôm chặt lấy Quý Chính Tắc nói ngứa ngáy, anh đau đớn không chịu nổi, "Em, em xuống ngay, xuống ngay cho tôi! Cút ra!" Anh gần như hét lên. Quý Chính Tắc cũng không sợ hãi, hắn chậm rãi rời khỏi giường, cảm thấy bất lực, "Được rồi." Phương Yểu An thấy hắn trần như nhộng, khi thấy dương vật thô dài ngạo nghễ nằm sau đống lông đen của hắn thì ngượng chín cả mặt, "Em làm gì thế! Mặc quần áo vào!" Anh nhắm mắt giấu mặt vào ga trải giường, sau gáy đỏ bừng. Quý Chính Tắc tặc lưỡi, lôi quần lót trong đống quần áo bên giường ra rồi mặc vào, trong lúc mặc vô tình kéo cuốn sách trên bàn xuống. Hắn nhặt nó lên và thấy đó là cuốn "The same and not the same" của Roald Hoffman[1], "Sao thầy vẫn đọc quyển này?" [1] Roald Hoffman sinh ngày 18 tháng 7 năm 1937 là nhà hóa học lý thuyết người Mỹ đã đoạt Giải Nobel Hóa học năm 1981. Hiện nay ông giảng dạy ở Đại học Cornell tại Ithaca, New York. Phương Yểu An nghe hắn sột soạt hồi lâu, đợi đến khi hắn mặc xong mới quay đầu nhìn, kết quả là thấy hắn chỉ mặc mỗi cái quần lót, còn toàn bộ thân trên đều trần trụi, cu bự trong quần gồ lên thành một đống. Anh lại vùi đầu vào ga giường, vừa giống một con đà điểu vừa giống một đứa trẻ lên tiếng chất vấn, "Em quản tôi?!" Trong đầu anh đã hỗn loạn đến rối tung rối mù, nhất thời thật sự không biết nên phản ứng thế nào. Quý Chính Tắc cũng không lên tiếng, hắn lại cầm cuốn "The same and not the same" kia lên, hai người hiểu ý mà im lặng trong bầu không khí khó xử này. Mãi đến tận khi anh ngẩng đầu, khuôn mặt đỏ bừng ngập ngừng thăm dò lên tiếng, "Em..." Bấy giờ Quý Chính Tắc mới đặt sách xuống, như thể vẫn luôn đợi anh cất lời. Hắn nghiêng đầu, hai tay khoanh trước ngực, rất thản nhiên nói, "Ừm, thầy nói đi."

tràn ngập nguy cơ