M ời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban B iên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội; Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Rồi những tập tản văn xuất hiện thời gian gần đây như Ngôi nhà và con người của Huỳnh Như Phương, Yêu người ngóng núi của Nguyễn Ngọc Tư, Cuộc đời vui quá không buồn được của Trần Nhã Thụy, Con giai phố cổ của Nguyễn Việt Hà, Tiêu gì cho thời gian để sống
Lòng chợt buồn miên man vì những cảm xúc đã từng có ở nơi như thế. Ở nơi gió lùa mạnh vào mặt, thổi qua làn tóc như cuốn bay đi mọi ưu phiền lúc ấy. Dù những chuyện lúc ấy, cảm xúc ấy đã qua rất lâu rất lâu, lâu đến mức không còn nhớ rõ đã có những chuyện gì. Nhưng rõ ràng những cảm xúc lúc ấy vẫn còn đọng lại, đọng lại rất rất lâu.
Tổng hợp 50+ mẫu Cảm nhận về tâm trạng của Tản Đà qua bài thơ Muốn làm thằng Cuội hay, chọn lọc từ những bài văn hay của học sinh lớp 9 trên cả nước giúp học sinh lớp 9 có thêm tài liệu tham khảo từ đó biết cách viết Cảm nhận về tâm trạng của Tản Đà qua bài thơ Muốn làm thằng Cuội dễ dàng hơn.
1 Tản văn 1 Đôi Dòng Cuộc đời vốn nhiều nỗi buồn, hẳn vậy. Có điều, tôi lại dành khá nhiều nỗi buồn của những ngày còn trẻ cho duy nhất một điều - là Tình yêu. Loading Tản Văn 2 2 Tản văn 2 BUỒN "Buồn đem ra ngõ mà phơi Để cho người nhớ những lời người quên. . . " DuyCó một người duy nhất để thương và nhớ. Có một người duy nhất để khóc và đau.
TẢN MẠN NGƯỜI MẸ TRONG VĂN HỌC. bản lĩnh như mong muốn thì cũng buồn. Nhớ ra trong thơ Đường có bài Du Tử Ngâm (1) của Mạnh Giao (751-814) Có lẽ đề tài về mẹ luôn là nguồn cảm xúc dạt dào nhất để viết nên những bài văn hay, những bài thơ ý nghĩa.
️️ MANG TUỔI THƠ TRỞ LẠI - Và bạn sẽ chẳng bao giờ già đi ️️️ Những em nhỏ thành thị của thế kỉ XXI, lớn lên cùng với những tòa nhà chung cư xi măng cốt thép, lớn lên với những thứ đồ điện điện tử th
TIN BUỒNHỘI VĂN HỌC NGHỆ THUẬT BÌNH THUẬN THƯƠNG TIẾC BÁO TIN. NSND ĐẶNG HÙNG. Năm Sinh: 1936. Quê quán: Thị trấn Bồng Sơn, huyện Hoài Nhơn, tỉnh Bình Định. Ông được phong tặng danh hiệu NSƯT năm 1984 và danh hiệu NSND năm 1992. Ông nguyên là: Ủy viên Ban Chấp hành Hội Văn
Vay Tiền Cấp Tốc Online Cmnd. Sách theo chủ đề Những cuốn tản văn về tình yêu chắc hẳn không còn xa lạ gì với các bạn độc giả trẻ ở Việt Nam. Những cảm xúc từ vui đến buồn của tình yêu được thể hiện qua những trang sách tản văn khiến cho bạn đọc có thêm nhiều sự trải nghiệm khác nhau. Dưới đây là tổng hợp những cuốn sách tản văn hay nhất về tình yêu do Reader biên soạn, mời bạn đọc cùng tham khảo! Những cuốn tiểu thuyết nên đọc một lần trong đời Tình yêu là cái quái gì mà làm người ta đau khổ đến thế? Những cuốn sách hay dành cho người thất tình 1. Buồn làm sao buông Tựa đề chính là một câu hỏi, chính chúng ta cũng không thể phủ nhận rằng dù bạn có sống tích cực như thế nào thì cũng có lúc buồn. Nỗi buồn của người lớn, nỗi buồn của người cô đơn sẽ được diễn tả như thế nào? Câu trả lời sẽ có trong “Buồn làm sao buông” Cuốn sách dành tặng cho các bạn trẻ đang loay hoay giữa những nỗi buồn ở cuộc sống ngoài kia. Rời xa một người không phải là chuyện gì dễ dàng, đặc biệt là khi hai người đã cùng nhau vượt qua muôn vạn bão tố ở ngoài kia. Hãy đọc cuốn sách này và gặm nhấm nỗi buồn theo cách của riêng bạn nhé! Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee “Xin hãy hiểu cho đỉnh điểm cao nhất của sự cô đơn không phải là một mình, mà là trong tim có sẵn một người nhưng bên cạnh trăm ngàn người không ai giống vậy?” 2. Tình yêu là không ai muốn bỏ đi Khi chìm đắm vào những cảm xúc màu hồng của tình yêu, và rồi khi biến cố xảy đến điều chúng ta mong muốn là có thể ở bên cạnh họ mãi mãi. Chuyện tình yêu vô cùng khó nói nhưng với cách diễn giải của Phan Ý Yên bạn đọc sẽ cảm thấy vô cùng hứng thú. “Tình yêu là không ai muốn bỏ đi” là tổng tổng hợp những câu chuyện về tình yêu, cuộc sống, những thứ giản đơn ở ngoài kia. Với phong văn gần gũi cùng với sự chân thật trong cách kể chuyện, Phan Ý Yến chắc chắn sẽ thuyết phục được những độc giả khó tính nhất. Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee “Chỉ ao ước với ai đó trên hành tinh bận rộn này, mình thật sự quan trọng, quan trọng đến mức tuyệt đối, đến mức ích kỷ.” 3. Anh không thương em Đối với những bạn độc giả trẻ, cái tên Hạ Vũ chắc hẳn không còn xa lạ nữa rồi. Những tác phẩm của anh luôn được rất nhiều bạn độc giả đón nhận. Với “Anh không thương em” Hạ Vũ sẽ mang đến một màu sắc vô cùng mới mẻ, cuốn sách viết dành tặng cho những kẻ đơn phương. Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee Anh không thương em là những dòng cảm xúc vui buồn lẫn lộn của tình yêu một phía, đâu phải cứ yêu một người điên cuồng thì tình cảm ấy sẽ được đáp lại. Kẻ đơn phương từ đầu đến cuối chỉ có thể im lặng gậm nhấm nỗi buồn của mình. Cảm giác ấy có chút vui cũng có chút buồn, vui vì những hành động nhỏ của đối phương cũng có thể khiến mình vui vẻ cả một ngày. Buồn vì chúng ta không thể bên cạnh đối phương như những người yêu nhau. 4. Hôm nay người ta nói chia tay Chia tay là điều không ai muốn trong tình yêu, thế nhưng nếu đã được trải nghiệm nhiều đoạn tình cảm, bạn sẽ nhận ra yêu đương không phải lúc nào cũng có màu hồng. Có đôi khi, người ấy chỉ có duyên đi cùng bạn một đoạn đường chứ không phải cả cuộc đời, thế nên điều đầu tiên khi chia tay bạn phải chấp nhận sự thật. Nếu hai người không thể tiếp tục nhường nhịn, hòa hợp với nhau thì chia tay chỉ là chuyện sớm muộn. Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee Chia tay buồn cũng được, chán nản cũng được, những cảm xúc tiêu cực ấy là không thể tránh khỏi thế nhưng phải cho nỗi buồn ấy có deadline. Bạn không thể để bản thân chìm đắm vào nó quá nhiều, bởi tình yêu chỉ là một phần của cuộc sống. “Hôm nay người ta nói chia tay” là lời nhắn nhủ dịu dàng nhất dành tặng cho những độc giả đang dằn vặt trong câu chuyện tình yêu của mình. 5. Ai rồi cũng khác Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee Bộ đôi Iris Cao và Hamlet Trương là hai cái tên không còn xa lạ với các bạn độc giả trẻ yêu mến thể loại tản văn. Với “Ai rồi cũng khác” độc giả sẽ được trải nghiệm nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau từ câu chuyện đời sống thực tế đến câu chuyện tình yêu. “Thời gian không chỉ làm xoa dịu đi nỗi đau, nó còn làm người ta thương trở thành một người khác. Chúng ta không đi cùng nhau nữa không có nghĩa là chúng ta ghét bỏ nhau. Đơn giản vì chúng ta giống như con đường. Đã cắt ở những con đường này thì sẽ cắt ở những con đường khác. Ở những nơi khác ai rồi cũng khác.” 6. Người cũ còn thương Mua tại Tiki Mua tại Fahasa Mua tại Shopee Sau chia tay còn gì đau lòng hơn khi trái tim vẫn còn vấn vương bóng hình người cũ. Nếu ai đó đã từng trải qua cảm giác này sẽ hiểu nó đau lòng như thế nào. Có duyên gặp nhưng không có duyên ở lại cùng nhau… Suy cho cùng khi tình yêu kết thúc, cái ở lại làm con người ta day dứt nhất chính là kỷ niệm. Thế nhưng dù có phải trải nghiệm cảm xúc tồi tệ như thế nào bạn cũng đừng chạy trốn, hãy đối diện và vượt qua. Và rồi tình yêu sẽ trở lại với diện mạo vô cùng mới, chúng ta rồi sẽ yêu đời, yêu bản thân. Thế nên đừng vứt bỏ bản thân chỉ vì lý do thất tình nhé! Bạn đã đọc được bao nhiêu cuốn sách tản văn về tình yêu rồi, hãy cùng giới thiệu cho nhiều độc giả khác bằng cách để lại bình luận nhé! Sách cùng danh mục Sách đọc nhiều nhất
Gửi cậu, người có một gia đình không trọn vẹn Tuổi thơ là khoảng thời gian rất kỳ diệu, nó có thể biến cậu trở thành một người hạnh phúc hoặc một người luôn mang trong mình những u uất. Sự đẹp đẽ của nó được thông qua những gì cậu được trải nghiệm. Nhưng có lẽ trong chúng ta, chẳng mấy ai được vô lo vô nghĩ, không cần phải gánh chịu nữa áp lực, nỗi đau từ cuộc sống. Những Dòng Tản Văn Hay Về Cha Mẹ Tản Văn - Yêu xa đau lắm người ơi Tản Văn - Nỗi buồn là một phần của cuộc sống Ngày bé, tôi thích nhất là cùng đám bạn rong chơi trên đường làng, chúng tôi cùng chơi đủ các trò chơi, nhưng hễ đến gần giờ cơm trưa, lại có vài đứa bị mẹ đến tận nơi vụt roi vào mông, vừa đi về, vừa khóc nức nở. Dần dần, đám bạn tôi cũng bị ba mẹ gọi về hết, chỉ còn mình tôi cô đơn đứng dưới gốc bàng nhìn theo bóng lưng đã khuất của bọn nó, lòng thầm ghen tỵ. Có thể đám bạn tôi cảm thấy điều đó thật tệ, nhưng tôi lại luôn ao ước được ba mẹ quan tâm như vậy. Ba tôi là một gã nghiện rượu, suốt ngày chìm trong cơn say, hễ về đến nhà nếu không cãi nhau với mẹ thì cũng là ngủ một giấc thật dài. Cuộc sống của ba là thế, luôn bận rộn với bia rượu, cờ bạc. Nên chẳng mấy khi có dịp nói chuyện cùng tôi, mặc dù đều là người một nhà. Mẹ tôi là người phụ nữ tuyệt vời nhất trong cuộc đời tôi. Mẹ lam lũ vất vả, gánh trên đôi vai gầy cả phần trách nhiệm của ba. Vì mẹ luôn bận rộn với công việc, nên tôi cũng chỉ đôi ba lần khi tâm sự cùng mẹ. Đến năm tôi lên mười, ba mẹ cũng ly hôn sau ngần ấy năm chung sống không hòa thuận. Tôi tuy buồn, nhưng vui cho mẹ hơn. Vì sau này, mẹ không còn phải chịu đựng, không còn phải khóc thầm trong những đêm đông dài. Nếu được quay lại, tôi chỉ mong tần suất những lần ba mẹ cãi nhau ít đi, tôi được ba quan tâm hơn, được mẹ dỗ dành như đám bạn chơi cùng. Nhưng có một số mong ước, dù cậu cố gắng hoàn thiện bản thân, chăm chỉ làm hết sức mình cũng chẳng thể nào với tới. Và mong ước của tôi là một trong số đó. Thoạt nhìn, nó thật giản đơn biết mấy, nhưng đối với gia đình tôi lại là một điều rất xa xỉ và quý giá, mà ngỡ tôi có dùng cả cuộc đời mình cũng chẳng thể chạm đến, dẫu chỉ là một lần duy nhất. Mỗi lần nghĩ đến đây, tôi đều không kìm lòng được mà rơi nước mắt. Nhưng những nỗi đau và tủi thân của mình, tôi chỉ giữ kín trong lòng, không dám để mẹ biết, tôi sợ mẹ lại hay khóc thầm vì tủi phận mình, và cũng vì thương cho phận tôi. Với những đứa trẻ như chúng ta, tuổi thơ là khoảng thời gian rất tối tăm và bi thương. Chúng ta đều thiếu vắng tình thương yêu của ba, hoặc mẹ. Đều chứng kiến cảnh tượng mà cứ ngỡ cả đời sẽ chẳng thể nào quên, nghe thấy những lần cãi vã kinh khủng từ ba mẹ, hứng chịu cảm giác bị bạn bè cười chê, hay gán cho cái mác "không cha, không mẹ". Dẫu thế nào, vết nứt trong hôn nhân của ba mẹ cậu không phải là lỗi của cậu. Vốn dĩ, mọi người nên yêu thương những đứa trẻ như chúng ta, những đứa nhỏ luôn phải chịu thiệt thòi từ cuộc hôn nhân lầm lỡ ấy, và không được trải qua một tuổi thơ êm đẹp, vô lo, vô nghĩ như chúng bạn. Vậy nên, đừng bao giờ tự trách bản thân khi nghe mẹ hoặc ba nói rằng "vì con mà ba/mẹ phải cố sức hàn gắn cuộc hôn nhân đã đến bên bờ vực đổ vỡ." Có lẽ, khi ba mẹ cậu cãi vã, cậu đã từng nhiều lần ngồi co ro một góc, lặng lẽ nhớ về những kí ức xưa cũ, khoảng thời gian mà gia đình cậu đã từng rất hạnh phúc. Tớ nghĩ tuy nó ngắn ngủi nhưng khoảng thời gian đó thật sự đáng nhớ với cậu. Nhưng tất cả giờ cũng chỉ còn là kỷ niệm, chúng ta đừng nên mãi tiếc nuối về nó. Hãy học cách chấp nhận thực tại, trân trọng người luôn bên cậu, nuôi dưỡng và yêu thương cậu. Vì cậu xứng đáng có những phút giây được yêu thương, bao bọc, dù cho cậu đang là một đứa trẻ hay đã là một người trưởng thành. Tớ từng nghe ai đó nói rằng “Trong đời mỗi người sẽ có một thời điểm không thể quay đầu lại. Cũng trong vài trường hợp, thời điểm đó là lúc cậu không thể tiếp tục được nữa. Và khi ta chạm đến thời điểm đó, mọi thứ ta có thể làm chỉ là im lặng chấp nhận sự thật. Đó là cách mà chúng ta tồn tại…” Hãy nhìn qua ô cửa sổ, mặt trời vẫn đang dốc sức chiếu rọi những tia nắng cuối chiều, hoàng hôn thật đẹp biết bao. Hãy vực tâm hồn dậy khỏi quá khứ bi thương ấy, sống tiếp với những niềm hạnh phúc dù là lớn lao hay nhỏ nhoi xung quanh cậu. Và tớ tin rằng, ai trong chúng ta cũng đều sẽ tìm thấy người yêu thương mình vô điều kiện, ngoại trừ ba mẹ. Hy vọng sau những tháng ngày bão giông ấy, chúng ta đều có thể tìm cho mình một nơi trú ẩn tốt nhất. Vì thế, trong thời gian này, đừng để sự tiêu cực từ cuộc hôn nhân của ba mẹ cậu đánh lừa rằng nó là con quái vật to lớn, không thể bị cậu đánh gục, thật ra nó lớn hay nhỏ, đều do chính cậu quyết định! Viết bởi Tuyết Hồng
Con người thường rất kì lạ, rõ ràng là cảm xúc của mình nhưng lại muốn chối bỏ. Nhiều người sợ gặp phải nỗi buồn đến mức luôn trong tình trạng cần có người bên cạnh để họ trút hết nỗi buồn lên đối phương. Bạn mong manh, dễ vỡ hay yếu đuối như thế nào cũng không sao nhưng đừng làm ảnh hưởng đến người khác. Hãy ôm lấy nỗi buồn của bản thân, đừng để nỗi buồn của bạn trở thành gánh nặng của những người xung quanh. Những Dòng Tản Văn Hay Dành Cho Kẻ Thất Tình Chia sẻ 10 phương pháp học tập khoa học và hiệu quả nhất *Chúng ta không thể chỉ dành cả một đời người chỉ để buồn đúng không? Có những ngày đi đến nơi đâu, hay làm bất cứ việc gì chúng ta cũng chỉ toàn “chạm” phải nỗi buồn. Cảm xúc ấy thật tệ, nó tệ đến mức không ít người muốn trốn tránh nỗi buồn. Nhưng làm sao để con người có quyền năng ấy đây? Khi nỗi buồn luôn hiện hữu xung quanh chúng ta, nó như một gia vị không thể thiếu trong cuộc sống. Con người thường rất kì lạ, rõ ràng là cảm xúc của mình nhưng lại muốn chối bỏ. Nhiều người sợ gặp phải nỗi buồn đến mức luôn trong tình trạng cần có người bên cạnh để họ trút hết nỗi buồn lên đối phương. Bạn mong manh, dễ vỡ hay yếu đuối như thế nào cũng không sao nhưng đừng làm ảnh hưởng đến người khác. Hãy ôm lấy nỗi buồn của bản thân, đừng để nỗi buồn của bạn trở thành gánh nặng của những người xung quanh. Hoá ra ở thành phố tráng lệ, rực rỡ ánh đèn không chỉ có sự hiện diện của người hạnh phúc mà còn có những số phận nghiệt ngã. Hoá ra không phải mình buồn là cả thế giới đều không cảm nhận được hạnh phúc. Hoá ra cuộc sống trước giờ chưa từng dễ dàng với ai, con người càng trưởng thành càng cô đơn, nên đôi khi chúng ta luôn nghĩ rằng nỗi buồn theo ta đi đến suốt cuộc đời. Nếu mang trong mình những cảm xúc tiêu cực bạn chỉ nhận lại một cuộc sống màu xám mà thôi. Cho nên đừng ngại cho bản thân cơ hội có một cuộc sống tốt hơn bằng cách suy nghĩ tích cực. Nỗi buồn cũng giống như cơn mưa vậy, mưa rồi cũng phải tạnh, nỗi buồn cũng đến rồi lặng lẽ đi như vậy. Có bao giờ đứng giữa những sóng gió của cuộc đời bạn muốn biến nỗi buồn thành điều tích cực chưa? Chắc chắn là rồi đúng không nào, khi bạn trải qua nhiều đau thương mang theo tâm hồn chỉ toàn những vết thương. Theo thời gian bạn sẽ tự học được cách chữa lành vết thương của bản thân mà không cần phải nhờ đến sự giúp đỡ của bất kỳ ai. Lúc ấy, khi đối diện với nỗi buồn bạn sẽ tự biết biến nó thành niềm vui. Cho nên khi gặp nỗi buồn đừng vội bi quan nhé, cuộc sống sẽ không đưa đến thử thách vô nghĩa cho bạn đâu. Bởi nó luôn tràn ngập hương vị khác nhau, chúng ta đều là những con người bình thường cho nên bạn không thể dành mọi sự ưu ái về mình đâu. Hy vọng rằng bạn của ngày hôm nay sẽ lựa chọn cách mạnh mẽ bước ra khỏi nỗi buồn. Mình buồn đủ rồi, mình hạnh phúc thôi. Trí *Chạy trốn khỏi nỗi buồn được gì? “Sẽ chẳng được gì cả… Nếu đã là cảm xúc của bản thân xin đừng chối bỏ.” Khi ánh đèn của mặt trời vụt tắt thay vào đó là sự tĩnh lặng của bóng tối thì cũng là lúc thứ được gọi là cảm xúc thật của bản thân lên ngôi. Con người thường nghĩ về nỗi buồn như một mảng màu tiêu cực của cuộc sống, bất chợt nó vô tình ghé ngang qua trong một khoảnh khắc khiến chúng ta sợ hãi và muốn chạy trốn. Chạy trốn khỏi nỗi buồn, khỏi thực tại nhưng càng chạy nỗi buồn lại càng đuổi theo chúng ta nhanh hơn. Nghe thôi đã không muốn nó xuất hiện quá nhiều trong cuộc sống của chúng ta rồi đúng không nào? Nhưng biết làm sao được, khi nỗi buồn như một loại cảm xúc không thể thiếu trong thế giới này rồi. Cậu chẳng có cách nào chạy trốn khỏi nó cũng như khiến nó biến mất được. Đừng bao giờ chạy trốn khỏi nỗi buồn, thế giới nhỏ bé như thế, cậu nghĩ rằng nỗi buồn sẽ không tìm thấy cậu sao. Nó vẫn luôn đeo bám con người đến cuối đời, chúng ta không thể nào sống với một cảm xúc mặc định được đúng không? Sẽ có những lúc cuộc đời đem đến cho cậu vô vàn thử thách đến cả thời gian để cậu nghỉ ngơi cũng không có. Nếu không chịu thích ứng với nó thì cậu chỉ có thể cúi đầu trước nỗi buồn, sau đó những ngày còn lại cuộc sống của cậu chỉ toàn là mây đen mù mịt. Cuộc sống màu hồng chỉ có trong phim và tiểu thuyết thôi, thế giới ngoài đời thực khắc nghiệt vô cùng. Chúng ta đều chỉ là những người bình thường giống nhau cho nên cậu không thể bắt ông trời dành quá nhiều sự ưu ái về cậu đâu. Đừng sợ nỗi buồn nhé, có thể nó sẽ làm tổn thương tâm hồn của cậu rất nhiều nhưng đằng sau đó chính là bài học về giá trị cuộc sống. Nếu hôm nay cậu buồn vì vừa bị ai đó bỏ rơi, cậu buồn không thể hoàn thành công việc thật tốt hãy cứ cho phép bản thân yếu đuối. Nếu buồn đừng cố gắng gượng giả vờ vui vẻ, sống thật với cảm xúc của bản thân mình luôn là điều đáng trân trọng. “Nỗi buồn không đáng sợ, điều đáng sợ là cậu không có đủ dũng khí để đối diện với nó.” Tác giả Dương Hạnh Related posts
25 cuốn sách tản văn hay giúp người đọc hiểu được cảm xúc của tâm hồn, trái tim của chính mình và của người khác. Để, tận cùng là loại bỏ nỗi buồn, tổn thương và tìm được hạnh phúc trong cuộc ThườngCuốn sách là góc nhìn đầy nhân văn của vị bác sĩ hàng ngày chứng kiến những mảnh đời chấp chới giữa hai bờ sinh tử. Con người ta sinh ra, bàn tay nắm chặt. Con người ta chết đi, hai tay buông thõng, được mất bại thành bỗng chốc hoá hư nhiều người đã trải qua biết bao lần thăng trầm, đã hiểu được thế nào là mái nhà thế nào là mái ấ họ sẽ đi thật chậm, nương vào nhau mà bước. Họ hiểu ai cũng có lỡ lầm, không trọn vẹ, vì thế họ biết giữ nhau bằng sự rộng lượng và bao dung.”Khác với tác phẩm đầu tiên kể về những câu chuyện như mảnh đất chưa được vỡ hoang để mọi người đến chiêm nghiệm, nhìn lại cuộc sống hằng ngày của mình và nảy sinh ước muốn gieo trồng thì ở Nhà – mảnh đất ấy đã có những mầm xanh hy vọng, những cây cổ thụ vững chãi, những đóa hoa tươi thắm, những bóng mát thảnh thơ Khi đọc Nhà, ta cứ như đang được tưới tẩm những giọt nước trong ngần, giúp lòng chuyển hóa và thăng hẳn tác giả phải đi nhiều lắm, phải chạm nhiều lắm và phải khóc nhiều lắm mới có thể viết ra được như vậy, bởi Nhà như chiếc lá đã chín cùng với tháng năm. Trong Nhà vẫn là những câu chuyện sinh lão bệnh tử của bác sĩ và bệnh nhân, vẫn là những giọt nước mắt, những nụ cười giữa cuộc đời quá nhiều chìm nổi, thay đổ nhưng Nguyễn Bảo Trung đã nhuộm vào đó một tình thương, một tấm lòng “mong mọi người hãy sống thiết tha với nhau hơn nữa, hãy là NHÀ thật sự để người thương có thể trở về. Bởi biết đâu, chớp mắt một cái chỉ còn lại tro tàn”.SenSen gồm 3 phần Hạt mầm, Trong bùn và Hoa sen, đó là tập hợp những câu chuyện về cuộc sống đa diện, đa sắc, về nghề y tác giả ghi chép lại bằng vốn sống và cảm nhận của như tựa sách, Sen là cuốn sách nhẹ nhàng mà sâu sắc, toát lên sự thanh cao, để lại nhiều lắng đọng trong lòng độc giả. Giọng kể của tác giả mang dấu ấn của Thiền, Phật giáo với những lời chiêm nghiệm, răn dạy về chữ Tâm, về lẽ sống mang đến cho độc giả những bài học sống quý Về Trái TimGần 500 trang sách, Hiểu Về Trái Tim là những phác thảo rõ nét về bức tranh đời sống cảm xúc của tất cả mọi người. Người đọc sẽ tìm thấy căn nguyên thành hình của những xúc cảm, thấy cả việc chúng chi phối thế nào đến hành xử thường ngày và quan trọng hơn cả là cách thức để điều khiển chúng thế nào. Không có câu trả lời cuối cùng của việc đúng – sai trong từng tình huống nhưng Hiểu Về Trái Tim có chứa trong nó chìa khóa để mở ra một cánh cửa đến với thế giới mới, thế giới an lạc từ trong tâm mỗi người. Bởi, suy cho cùng, mỗi trái tim – cơ quan chúng ta thường gắn cho nhiệm vụ điều khiển trí tuệ cảm xúc của con người, đều có những nỗi niềm riêng. Chỉ cần hiểu câu chuyện của trái tim, tự khắc, mỗi người sẽ quyết định được câu chuyện của chính mình. Bí quyết của sự chuyển hóa là không nên dùng ý chí để áp đặt hay nhồi nặn tâm mình trở thành một kiểu mẫu tốt đẹp nào đó. Chỉ cẩn quan sát và thấu hiểu chúng là đủ. Tác giả nhận định “Việc đưa tâm thức vượt lên những cung bậc cao hơn để nhìn đúng đắn hơn về thân phận của mình và bản chất cuộc sống là điều hoàn toàn có thể làm được”.Làm Như Chơi“Hãy lắng nghe lời tâm sự, được coi là lời trăn trối của Steve Jobs – Nhà sáng lập và là linh hồn của hãng Apple “Trong mắt người khác, cuộc sống của tôi là mẫu mực của sự thành công. Tuy nhiên, ngoài công việc, tôi có rất ít niềm vui. Tôi nhận ra rằng tất cả sự công nhận và giàu có mà tôi đã từng tự hào và mất rất nhiều năm tháng tuổi trẻ để có, đã dần trở lên vô nghĩa. Hãy trân trọng tình yêu dành cho gia đình bạn, tình yêu dành cho người bạn đời của bạn, tình yêu cho bạn bè. Hãy đối xử tốt với chính mình”.Đến đây chắc là ta tự hỏi mình Ta có nhiều niềm vui không, hay là vô cảm buông trôi theo vòng xoáy cuộc đời? Ta đang làm việc hứng khởi sáng tạo hay ngập lụt trong công việc căng thẳng? Ta vui sống khỏe mạnh hay buồn đau vì mỡ máu, huyết áp, tiểu đường, hay gút, thoát vị đĩa đệm, ung thư hành hạ? Ta có yêu ta, yêu người? Ta có hạnh phúc? Mấy năm gần đây, chúng tôi được biết Google, Apple, Nike đưa thực hành Thiền vào công ty. Đây là điểm khởi duyên để đoàn lãnh đạo FPT đến thực hành Thiền tại Củ Chi, Thành phố Hồ Chí Minh dưới sự dẫn dắt của Thầy Minh Niệm, tháng 6/ đây, mỗi người chúng tôi đều có trải nghiệm của riêng mình. Riêng đối với tôi thì cảm nhận sâu hơn về Hạnh phúc. Tất nhiên đó không phải là tiền tài, danh vọng hay tình yêu ích kỷ mà người đời thường đeo đuổi, mà là xúc cảm về bình an trong lòng, xúc cảm yêu thương, xúc cảm trân quý cái hiện có – bây giờ, ở đây. Và hơn thế nữa, tôi hiểu rằng có cách để ai cũng làm được điều đó. Cách đó đang nằm trong tay của bạn – Cuốn sách Làm như chơi – Làm chủ công việc và đời sống bằng năng lực tỉnh thức của Thầy Minh Niệm. Thầy Minh Niệm sẽ đưa bạn đọc, bất kỳ là công chức hay doanh nhân, bất kỳ là trí thức hay nghệ sỹ, bất kỳ là công nhân hay nông dân, bất kỳ là còn trẻ hay đã có tuổi, đến thế giới quan vi diệu, Vipassana – Thiền tập từ thời Đức Phật, qua những câu chuyện đơn giản, dễ hiểu, để làm theo. Nếu bạn đủ kiên trì làm theo, tôi tin tưởng sâu sắc rằng, những điều kỳ diệu không ngờ sẽ đến với bạn!”Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn“Nếu biết trăm năm là hữu hạn, cớ gì ta không sống thật sâu…”Có đôi khi những bộn bề của cuộc sống cuốn ta đi như dòng nước hững hờ cuốn trôi chiếc lá. Cứ thế, ta vội vã làm, vội vã ăn, vội vã ngủ, vội vã yêu và vội vã… để sống! Chắc hẳn đã không ít lần mỗi chúng ta đều thốt lên “giá như…”Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn, đưa người đọc đến nhiều tầng của cung bậc cảm xúc, đến nhiều không gian tưởng chừng ta không thể quay về. Vừa hoài niệm, sâu sắc, vừa giản dị, chân thành, vừa quá khứ, hiện Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn cứ thế cuốn ta đi một cách nhẹ nhàng và đầy sâu lắng… Với tập hợp 40 truyện ngắn, chắc hẳn đâu đó xung quanh những câu chuyện ấy, ta sẽ vô tình bắt gặp chính ta. Nếu Biết Trăm Năm Là Hữu Hạn là một quyển sách dành cho nhiều Những Điều Không Hoàn Hảo“Ngẫm lại cuộc sống của chính mình, ta sẽ nhận thấy rất nhiều điều không hoàn hảo. Trước hết, chỉ nhìn vào bản thân mình thôi ta đã cảm nhận được nhiều thiếu sót rồi lời nói và hành động mâu thuẫn với nhau, vụng về trong những mối quan hệ xã hội, chuyện học hành, công việc không suôn sẻ như ý muốn. Chưa kể đôi khi ta còn khiến người khác tổn thương, thậm chí còn làm những việc khiến bản thân cảm thấy tội lỗi và hối hận. Và khi nhìn vào những người thân trong gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, ta cũng nhận thấy những điều không-hoàn-hảo tương tự như dù đang sống giữa thế gian đầy rẫy những điều không hoàn hảo, ta vẫn không thể ngừng yêu thương chính những điều không hoàn hảo ấy. Cuộc sống rất đáng để trân trọng, ta không thể phí hoài cuộc sống vào việc mỉa mai hay căm ghét thứ gì đó chỉ vì không thể hiểu được nó hoặc nó không vừa ý sao những dòng chữ nhỏ bé của tôi có thể đem đến cho độc giả dũng khí, giúp họ chữa lành vết thương lòng và dành ra cho riêng mình khoảng thời gian để yêu bản thân… Mong sao cuốn sách này sẽ trở thành bàn tay giữ lấy bạn khi bạn rơi vào tuyệt vọng, sẽ trở thành khoảng lặng để bạn tạm dừng chân giữa những hỗn độn ồn ào.”― Đại đức Hae MinBước Chậm Lại Giữa Thế Gian Vội VãChen vai thích cánh để có một chỗ bám trên xe buýt giờ đi làm, nhích từng xentimét bánh xe trên đường lúc tan sở, quay cuồng với thi cử và tiến độ công việc, lu bù vướng mắc trong những mối quan hệ cả thân lẫn sơ… bạn có luôn cảm thấy thế gian xung quanh mình đang xoay chuyển quá vội vàng?Nếu có thể, hãy tạm dừng một tự hỏi, là do thế gian này vội vàng hay do chính tâm trí bạn đang quá bận rộn? Để cầm cuốn sách nhỏ dung dị mà lắng đọng này lên, chậm rãi lật giở từng trang, thong thả khám phá những điều mà chỉ khi bước chậm lại mới có thể thấu rõ về các mối quan hệ, về chính bản thân mình, về những trăn trở trước cuộc đời và nhân thế, về bao điều lý trí rất hiểu nhưng trái tim chưa cách nào nghe theo…Ra mắt lần đầu năm 2012, Bước chậm lại giữa thế gian vội vã của Đại đức Hae Min đã liên tục đứng đầu danh sách best-seller của nhiều trang sách trực tuyến uy tín của Hàn Quốc, trở thành cuốn sách chữa lành cho hàng triệu người trẻ luôn tất bật với nhịp sống hiện đại hối Nhiên Mà SốngTập tản văn An nhiên mà sống là một tập hợp những ghi chép của MC Lê Đỗ Quỳnh Hương trên trang mạng facebook. Từng là cây bút cộng tác với các tạp chí khi còn ngồi trên ghế nhà trường, Quỳnh Hương đã từng có nhiều bài viết, truyện ngắn được đông đảo độc giả biết đến. Tuy nhiên, đây là lần đầu tiên, cô quyết định xuất bản một tập sách của riêng mình. Những bài viết của Quỳnh Hương giản dị nhưng chứa đầy ý nghĩa sâu sắc, nhân văn, tràn ngập tinh thần lạc quan, được đúc kết từ những trải nghiệm trong cuộc sống, công việc của chính tác quyển sách này, bạn sẽ khám phá ra một khía cạnh khác của MC Quỳnh Hương, một người mẹ, một người con trong gia đình, một cô sinh viên nhạc viện, một phụ nữ tinh tế, bản lĩnh và cũng hết sức dịu dàng.“Đọc sách để thư giãn, nhưng không phải với cuốn này. Miêu viết là để bạn đọc đấu vật với tiềm thức của chính mình, cào xới đến xây xát cả tàng thức để tìm cho ra những hạt đậu tốt/xấu mà mảnh đất này để lại. Để biết mình đang yêu một thành phố như thế nào.”– Liêu Hà Trinh, MC, diễn viên“Người viết cuốn sách có tình yêu nồng nàn đến dữ dội đối với vùng đất Sài Gòn khiến cho bất cứ ai, dù sống ở đây chưa lâu hay có gốc gác nhiều đời ở vùng đất này, vừa cảm thấy gần gũi nhiều điều cuốn sách đề cập đến, vừa cảm thấy tình không đủ nặng, yêu chưa da diết và còn nhiều thờ ơ với nó, khi đọc những trang viết của Trác Thúy Miêu.”– Phạm Công LuậnThanh Xuân Không Hối TiếcMỗi người có một cách khác nhau để sống những ngày tuổi trẻ, có người dành trọn nó cho những cuộc tình, có người dành trọn nó cho công việc, có người dành trọn nó để tự yêu thương mình, và cũng có những người chia tuổi trẻ của mình ra, để yêu một vài người, sau đó yêu mình, yêu người xung quanh mình, rồi đến một lúc nào đó thích hợp mới tiếp tục muốn yêu thêm một người cho đến hết cuộc người ta có dành tuổi trẻ của mình cho ai hay để làm gì, thì cũng mong sau này khi đã đủ chín chắn để ngoái đầu nhìn lại, họ cũng sẽ mỉm cười, một nụ cười vô ưu viên mãn.“Không có giọt nước mắt nào rơiVì những thứ, những người không xứng có nỗi buồn nào vô hạnĐể ủ dột thê lương mọc kín góc tâm hồn!”Cái người ta hoài công tìm kiếm suốt một thời xanh trẻ, rốt cuộc không phải là một tình yêu điên cuồng mù quáng, lại càng không phải là những thứ vật chất phù du. Cuối cùng khi đi hết đoạn đường đầy tin yêu và khát vọng, người ta chỉ mong thấy được sự thanh thản bình yên trong sâu thẳm lòng bạn có một thanh xuân không hối tiếc!– Du PhongViết Cho Thầy, Gửi Cho Cô, Tặng Cho TròGồm 20 truyện ngắn đề tài giáo dục, viết về thầy cô, trường lớp, bạn bè… là món quà ý nghĩa nhân ngày 20/11. Tặng cho những người thầy giáo chúng ta rất mực kính trọng để thể hiện lòng tri ân. Tặng cho những người bạn thân thiết từ thuở học trò để thể hiện sự gắn bó keo sơn. Tặng cho những đứa em, những đứa con của mình để chúng thêm hiểu hơn về nghề giáo cũng như những bài học đáng quý từ những câu chuyện thực trong cuộc Được Cứ Thương ĐiKhông một chút hư cấu, cuốn sách là tập hợp những câu chuyện hoàn toàn có thật về tình thương giữa người với người trong xã hội còn nhiều ấm lạnh, được viết nên từ chính cuộc đời tác giả và từ những trải nghiệm của tác giả trên đường đời. Những câu chuyện rất giản dị và đời thường nhưng lại khiến người đọc bất giác cay cay sống “Thương được cứ thương đi” bạn sẽ thấy chỉ cần mở cửa lòng mình, bước xuống đời, đi thật chậm, quan sát thật sâu, chúng ta sẽ thấy chật cứng quanh mình những phận đời cúi mặt đang cần một bàn tay nắm. Nếu được, hãy cùng nhau đập bỏ những bức tường kiên cố bao bọc lòng mình, để trái tim bạn rung lên như nó được sinh ra phải làm thế. Khi ấy không chỉ trao đi, việc nhận lại cũng dễ dàng hơn, bởi yêu thương đã có được khoảng không gian rộng mở để được nuôi dưỡng và lớn cuộc đời còn vô vàn chông chênh, cần lắm những tình thương bình dị. Để bước chân kia không quá hối hả giữa dòng ngược xuôi, để bàn tay chẳng thờ ơ lướt qua những mong cầu nắm níu. Đâu đó ngoài kia, những phận đời gầy guộc vẫn đang cúi mặt. Xin hãy giữ cho mình một đôi mắt hồn nhiên, một trái tim trong, một tâm hồn rộng. Người với người đâu dễ phôi pha, dẫu thương bao nhiêu cũng là chưa đủ. Vậy nên, nếu còn thương được, xin hãy cứ thương đi…Khoảnh Khắc Mùa XuânKhoảnh Khắc Mùa Xuân là những trang tùy bút ghi lại những cảm xúc, hồi ức khi xuân về tết đến của chính người viết với nhiều cung bậc khác nhau là niềm vui được sum họp, được vui vầy, được gặp lại tuổi thơ, được quay về ký ức, được đắm mình trong cảm giác thỏa thê tận hưởng sắc màu, hương vị những ngày tết cổ truyền, là nỗi nhớ khắc khoải của đứa con xa quê, xa xứ, là niềm vui chưa trọn khi cạnh lòng nghĩ đến những phận dời chưa chạm được làn gió ấm của mùa xuân… Hòa cùng những cảm xúc của người viết chúng ta như thấy mình ở đâu đó trên mỗi trang văn, những hồi ức xa xưa… bất chợt ùa về mang đến cho mỗi chúng ta những nguồn cảm xúc mới để chào đón một mùa xuân Tấm LòngNguyễn Ngọc Tư luôn là một cây bút chắc tay khi viết về con người, đời sống sinh hoạt miệt vườn. Chị tận dụng triệt để tâm hồn nhạy cảm vốn có cùng cơ hội được đắm mình trong không gian miền quê để lẩy ra những câu chuyện kể. Cảnh sinh hoạt ấy trong trang viết Nguyễn Ngọc Tư hiện lên vừa yên tĩnh, thanh bình mà cũng vừa dậy sóng, đầy ắp những đổi bức tranh đồng quê có người già, trẻ nhỏ, có những thanh niên trai tráng, có con xóm nhỏ với rặng hoa dâm bụt, những chiếc ghe vất vả ngược xuôi mùa gió chướng, có mùa lụt nước về hay những câu chuyện ma mị dọc đường gió bụi giang hồ của miền Tây xa Nguyễn Ngọc Tư không chỉ nói về con người miền Tây sống gần với ruộng vườn, sông nước, với thiên nhiên bằng tâm hồn cởi mở, phóng khoáng, nghĩa khí, hào hiệp. Chị gần gũi với họ đủ để lẩy ra được cả những cái nhìn phản biện về tính cách nông dân. Những đặc tính của thói quen “sống hôm nay chẳng cần biết đến ngày mai”, tính “chịu chơi, xả láng” của người nông dân miệt vườn được chị phác lại với giọng văn tưởng như nhẹ nhàng nhưng ẩn trong đấy là một sự rưng rưng thương cảm. “… Người đàn bà kéo cá dưới ao lên đãi khách cho chồng, rồi bưng tô cơm nguội ăn với muối tiêu” bài “người nơi biên giới”. Hay câu chuyện người ta bày đặt đổi vợ đổi chồng cho nhau trong “Miền Tây không có gì lạ”, bởi theo chị ở miền Tây, không có chuyện gì là không thể xảy Tìm Tôi Giữa Cánh ĐồngMột quyển sách trong trẻo như giọt sương trên cỏ, len lỏi mùi khói nồng trong từng con chữ khiến người đọc, nhất là những đứa trẻ xa quê không khỏi cay nồng sống mũi. Trong giọt sương ấy phản chiếu màu xanh ngắt của cỏ, mang một chút ngọt của của lúa non, cả vài giọt nắng rót vào tán lá của trái cây chín mùa – làm cho bất kỳ ai cũng có thể dễ dàng vẽ nên một bức tranh thôn quê Việt Nam trong tâm trang sách như trang nhật ký của một cô gái bình thường, chứa những dại khờ ngô nghê vụn vặt, chắt chiu từng kỷ niệm yêu thương. Và khi đọc quyển sách, ta còn được chính chủ nhân của nó kể chuyện cho nghe, rồi trải lòng về cảm xúc của ngày xa xưa lẫn ngay tại lúc này. Từng câu chuyện nhỏ, nhưng mang những triết lý yêu thương đong đầy, không cao xa nhưng trong bộn bề cuộc sống chúng ta lại thường quên đi sẽ bắt gặp trong quyển sách những câu văn đầy nỗi niềm, khiến bạn phải dừng lại một lúc lâu để suy ngẫm, thấm thía hơn về cuộc sống quanh mình.“Ngôi nhà không chỉ là ngôi nhà, mà là tổ ấm thương yêu, là kỷ niệm. Nó cũ kỹ đơn sơ vậy, nhưng đã che chở cho cả một gia đình, từ khi đứa con con đầu lòng của ba mẹ tôi ra đời đến khi đứa út tốt nghiệp đại học. Nó nhỏ bé chật chội vậy, nhưng luôn mở cửa để chở che cả những mảnh đời nào đó tính cờ ghé ngang.”Hãy Luôn Mở CửaĐừng Tháo Xuống Nụ CườiĐừng tháo xuống nụ cười – những câu chuyện dành cho người trẻ, và đã từng trẻ. Không ai sống trên đời này mà không trải qua những nỗi buồn. Với tuổi trẻ, nỗi buồn càng là một điều tất yếu, khi người ta không còn nhìn cuộc đời bằng tâm hồn ngây thơ của trẻ nhỏ nhưng cũng chưa đủ trầm tĩnh đến bình thản trước mọi thứ như tuổi xế chiều. Nhưng sau tất cả những buồn đau và hụt hẫng ấy, tuổi trẻ vẫn là tuổi đẹp nhất của đời người, cái tuổi mà người ta dám sống và dám yêu hết câu chuyện trong Đừng tháo xuống nụ cười là một lát cắt của cuộc sống gửi tặng người trẻ. Hơn 50 bài viết được sắp xếp theo bốn chủ đề Tuổi trẻ lộng lẫy, Người đi lạc, Không thể yêu mãi mãi, Con đường trước mắt… Ở đó, người đọc sẽ tìm thấy những câu chuyện, chiêm nghiệm về người trẻ, mơ ước, tự do, tình yêu, những hành trình, những hạnh phúc khó lý giải và cả những nỗi đau khó gọi tên. Ở đó, người đọc sẽ tìm thấy hình bóng của gia đình mình, của bạn bè, người yêu, những mối quan hệ đặc biệt, những góc nhìn vừa lạ vừa quen về giảng đường, về thành phố, về một xã hội còn nhiều điều ngổn ngang. Và cũng ở đó, người đọc sẽ chạm tới những cô đơn, hoang mang, hổ thẹn, khát khao, day dứt và ảo vọng của một thời tuổi trẻ chính Có Cách, Đừng LoTản văn Sẽ có cách, đừng lo với lối viết gần gũi, những tự sự, trăn trở về tình yêu, chuyện đời – chuyện người. Cuốn sách như một người bạn động viên tác giả cũng như đem lại niềm tha thiết yêu cuộc sống cho độc giả, thể hiện năng lượng sống tích cực khi đứng trước những điều tưởng chừng như rất khó vượt qua.“Nếu cánh cửa này đóng lại, bạn sẽ chọn mở tiếp cánh cửa khác hay bất lực trong oán trách vô vọng?Người có thể dối ta, nhưng ta tuyệt đối không bao giờ tự dối chính mình. Không có điều gì là mãi mãi, kể cả những nỗi buồn cũng thế!Cuộc sống là muôn vạn những chữ “Ngờ”, chúng ta không học được chữ “Ngờ”, càng không thể đoán biết trước được nó sẽ đến lúc nào. Nhưng chúng ta hoàn toàn có thể học cách đón nhận nó, một cách tích cực và thanh thản nhất có thể…Có người sẽ vì những đắng cay ngang trái ở đời mà gục ngã, mất hết niềm tin sống lẫn nhuệ khí sinh tồn. Nhưng cũng có người càng bất hạnh, càng nghịch cảnh thì động lực vươn lên trong họ lại càng lớn. Họ nén hết cay đắng xuống, tạo thành một lực đẩy để bật ra khỏi vũng lầy dưới chân thứ đều sẽ có cách giải quyết, nút thắt nào cũng sẽ có cách để mở, người cần đến sẽ đến và người cần đi sẽ buộc phải ra đi. Sẽ có cách, đừng lo!”Chênh Vênh 25Chênh Vênh 25 như cuốn sổ nhỏ ghi chép lại những điều vô chừng của cuộc sống một người trẻ giữa đất Sài Gòn. Những thứ được ghi lại không mới, nó bình dị và gần gũi đến mức đọc xong, người ta chợt nhận ra, ừ nhỉ, mình cũng đã từng trải qua cảm giác này, đã từng chứng kiến những việc này, chỉ là, mình không ngồi và viết lại Lạt Một Thời Hương XaĐà Lạt được kiến tạo từ những cuộc du hành văn hóa trong quá khứ. Đà Lạt từng là không gian văn hóa đô thị có sức hấp dẫn riêng, nơi gặp gỡ của những khát vọng tri thức lớn, điểm đến của những hành trình sáng tạo đầy lý tưởng. Tất cả đặc biệt cô đọng trong giai đoạn hai mươi năm mà tác giả cuốn sách này chọn khảo sát – một quá khứ gần – nhưng dường như đang đứng trước nguy cơ bị phủ lấp, xóa nhòa bởi bụi thời gian…Nhân vật, sự kiện, hiện tượng văn hóa được phục dựng lại bằng ghi chép điền dã khảo cứu, kết nối tư liệu và những kiến giải riêng. Quá khứ được đồng hiện trên nền văn phongvừa bay bổng vừa giàu chiêm nghiệm, định hình một lối văn với Đà Lạt, của riêng Đà cuốn du khảo này, Nguyễn Vĩnh Nguyên không còn là người lữ khách của vùng trời sương khói riêng tư nữa, mà là một nhà du hành, tri hành đường dài, dấn bước trong đơn độc về miền quá khứ với khát khao được chìm đắm vào tâm hồn của đô thị thời hoàng Ở Yêu Thương – Về Nhà Với MẹLỗi ở yêu thương Thanh Duy là cảm xúc về những mối tình đã qua, có giận hờn, có ngọt ngào, có hạnh phúc và có cả chia ly… của chính tác giả. Ngoài ra đó cuốn sách còn chứa đựng những cảm xúc giản dị, chân thành trước những hình ảnh thân thương gắn bó với cuộc sống thường ngày của của tác nhà với mẹ Thanh Thủy là những vần thơ mộc mạc, đơn sơ, viết về hình ảnh đời thường, về tình bạn, về tình yêu thương gia đình, con cái…Viết Cho Những Điều Bé Nhỏ – Nhớ Ơi Là Tết“… Dưới làn nước trong vắt, những phiến lá xanh được cọ rửa cẩn thận để chờ đến thời điểm quan trọng. Cái rét thấu da của đợt gió mùa đông bắc khiến đôi chân, đôi tay thiếu nữ dầm trong làn nước buốt trở nên đỏ rực. Giọng cười trong vắt của các cô làm bừng sáng không gian, xua tan vẻ ảm đạm của bầu trời cuối đông u ám.”Ngày cuối năm, những dòng văn dịu êm của Thái Hương Liên đưa ta rời phố chật, dẫn ta về quê xa, để ta gặp lại mình mỗi độ hương sắc buổi chợ phiên mang cái Tết đến từng nhà, mỗi lần ngang qua cánh đồng bảng lảng sương chiều, mỗi khuya nghe tiếng gió lùa xao xác, mỗi sớm mai gánh hàng rong qua cửa báo hiệu mùa mới sang…Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn AnhTrong Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh – tập truyện ngắn thứ hai của Anh Khang, được ví như phần tiếp theo của tập truyện Đường hai ngả, người thương thành lạ – Anh Khang vẫn viết về tình yêu với những câu chữ dịu dàng, suy tư. Tuy nhiên, Anh Khang của 2017 có lẽ đã trưởng thành hơn trong ngòi bút lẫn tâm tình khi anh chọn đối diện với nỗi buồn bằng thái độ bình thản, lạc quan và hướng người đọc tin tưởng vào chính sức mạnh ý chí của bản thân. Những nhân vật của anh điềm đạm hơn khi nghĩ về mất mát quá khứ và họ cố gắng để sống tích cực hơn ở hiện tại, những câu chuyện dù kết thúc vui hay buồn đều ươm mầm trong đó một tia sáng hi thần này toát ra ngay từ tiêu đề của tác phẩm với lối văn biền ngẫu và điệp từ “vẫn còn” được nhấn mạnh hai lần như muốn khẳng định rằng những điều tốt đẹp “vẫn còn” tồn tại và sẽ luôn còn tồn tại. Nếu ví những tác phẩm trước đây của Anh Khang như những cơn mưa trĩu nặng nỗi niềm thì Trời Vẫn Còn Xanh, Em Vẫn Còn Anh chính là bầu trời trong xanh hơn, an lành hơn sau những cơn mưa ấy. Bởi như chính tác giả tự nhận xét về bản thân “Trong mắt người ngoài, tôi là một nhà văn quẩn quanh bên sách vở. Trong mắt bạn bè, tôi là một kẻ khờ lắm điều mộng mơ. Trong mắt bố mẹ, tôi là một đứa trẻ không bao giờ chịu lớn. Trong mắt người tôi thương, tôi là một tiếng thở dài cũ kỹ. Trong mắt chính mình, tôi chỉ là một bầu trời xanh, luôn mong mình trở lại màu trong vắt và thanh tân – dẫu sau bao lần mưa giăng mây xám”. Và “bầu trời xanh” mang tên Anh Khang này đang từng bước soi chiếu thứ ánh sáng của niềm tin, lan toả những ước nguyện trong lành và gieo vào lòng người đọc những dư vị cảm xúc dễ chịu – bên cạnh nỗi Về Những Người Cô Đơn“Cứ mở lòng với một người, bước vào một cuộc tình là xảy ra chuyện. Dù biết rằng không hạnh phúc nào dễ có, không bình yên nào là êm đềm, chẳng đánh đổi bao xót xa, nhưng dù họ có đánh đổi, cố gắng thế nào thì kết cục vẫn là sự chia ly và trở về với sự cô đơn. Thật đáng buồn!Vậy nên câu chuyện về những người cô đơn sẽ còn nữa…Vì trên thế giới này có rất nhiều những người cô đơn…”Cà Phê Với Người LạMỗi một bài viết giống như một câu chuyện tâm tình mà Ý Yên muốn gửi gắm đến các độc giả yêu quý của mình, đặc biệt là các cô gái, những người đã, đang và sẽ bước chân vào tình yêu. Qua từng trang sách, bạn sẽ có cảm giác như Ý Yên đang trò chuyện với chính bạn, và những ví dụ, những thắc mắc, những tâm sự của các nhân vật trong sách phần nào cũng na ná như những gì mà bạn đã trải qua hay đang gặp phải, và bạn sẽ cảm thấy những lời khuyên, những “tip” nhỏ hữu ích của Ý Yên như để dành riêng cho chính bạn vậy…Đọc Cà phê với người lạ để biết yêu thương bản thân mình hơn, để biết sống đủ đầy cho ngày hôm nay, để biết cách tìm kiếm và gìn giữ tình yêu cho chính mình, và biết trân trọng những gì mình đang có…
Một cái "tôi" lớn lao và kiêu hãnh, có những lúc vẫn không thể tự xoa dịu mình... Ghét nó, nhưng giật mình tự hỏi "Đã khi nào ta sống thật với nó chưa?- những cảm xúc đáng sợ, đáng ghê tởm ấy?" Tìm em trong những chiều hoang dại Gió cuộn tròn nặng lắm đôi vai... Chiều muộn, vẫn mang màu tím buồn như những chiều khác trong lòng người vơ vất. Hoàng hôn vốn màu đỏ cam, nhưng không phải nói màu tím là không đúng. Những lời ca quen thuộc tôi được nghe từ bài hát cũ, vẫn mơ màng một màu tím đậm đà. Nó màu tím, chỉ vì hiện ra trong sâu thẳm đôi mắt của người, chứ không trải dài trên lưng những cánh chim xa kia. Một "nắm" buồn là hỗn hợp của những cảm xúc rối bời khó có thể đặt tên. Chỉ biết ta cảm thấy như thế, thì nó là như thế, không thay đổi được, cũng không rũ sạch được. Cảm xúc cũ thì không lạ gì nữa, cảm xúc lạ rồi cũng thành quen. Bởi...nỗi buồn có khi đến bất chợt, lặp đi lặp lại. Buồn một lần trong đời, đâu thể gọi là "đời buồn"?! Cứ cho rằng tôi là một người đầy ảo mộng đi, liệu con người có phải lúc nào cũng có thể vùi mình trong thực tế tầm thường như vậy, thậm chí, nguyền rủa nó. Bạn, có như tôi, sống trằn mình trong những đường gấp khúc của cuộc đời!. Đến lúc quá mệt mỏi, quá chán chường, chúng ta vẫn thốt lên những lời, mà, nếu người khác nghe được, chắc cõ lẽ không thể tin được đó là con người chúng ta đấy thôi. Phải không! Hai mặt. Hai mặt ư? Không đâu, đâu phải hiếm khi những câu nói ấy lởn vởn trong đầu mỗi con người. Những băn khoan, khổ não ấy chẳng phải là tiếng nói nội tâm sao, nơi con người vẫn vùi chôn những ảo mộng - nơi đón ta vào khi thực tế không được êm đềm, mà nó nghiệt ngã, xô đẩy, thắng thế, và dìm sâu lí trí của một người mang tên "Bản Thân". Và ta đã nghĩ nó vốn rất mạnh mẽ. Con người, luôn kiếm tìm sự an toàn trên mỗi đường đi, một chút buồn cũng là một điều phải trở trăn, muốn trốn tránh, muốn loại bỏ, muốn tống khứ, muốn diệt trừ. Nhưng...đâu phải cái gì cũng dễ dàng bị tuyệt chủng vậy. Lá thu úa mình, u uất, lặng lẽ rơi, nhưng vẫn sẽ nằm đó, yên lành thầm thì với đất trời; Một hình bóng xưa cũ, không bao giờ mất, không thể bị quên lãng, chỉ là vẫn nằm yên đó, gọn gàng trong quyển sổ kí ức bí mật. Đâu phải mọi thứ tạo ra sức mạnh chỉ khi chúng tồn tại!. Vậy nên, chạy làm gì, đón lấy nó đi! Sống, nhưng sống chầm chậm thôi, để nghe chính ta đang thầm thì vào tai mình đã. Có khi ta chiến đấu để kiếm tìm hạnh phúc trên cao, có khi ta giành giật những gì ta cho là đáng giá, để quên rằng bản thân mệt nhoài bất lực. Có khi ta đố kị trước niềm vui nhỏ nhoi của người khác, và ngậm ngùi đắng cay, đay nghiến trước những lời nói xấu xa bỉ ổi về ta. Nhưng chẳng thể bình tâm lắng nghe mình thực sự "CẦN" gì. Một cái "tôi" lớn lao và kiêu hãnh, có những lúc vẫn không thể tự xoa dịu mình... Ghét nó, nhưng giật mình tự hỏi "Đã khi nào ta sống thật với nó chưa?- những cảm xúc đáng sợ, đáng ghê tởm ấy?" Tôi, chỉ có một tôi, dừng bảo bản thân mình mâu thuẫn, cũng đừng trách người dối mình. Thế gian đánh lừa ta như vậy đủ rồi, thì đừng quay lưng với cảm xúc thật của bản tân nữa. Ta muốn có được, đạt được nhiều thứ, nhiều lắm, nên phải cố gắng, mệt nhọc với nó. Còn cảm xúc, chẳng ai nhào nặn nó đâu. Nên đừng tội tình gì bỏ ngỏ nó như dấu ba chấm sau những câu chữ không mạch lạc. Dễ thường, khi buồn bã con người dễ mang trên mình cái túi đựng sự bực tức, cô đơn, hận đời, thậm chí là chán đời nữa. Trong đầu ta bộc phát một câu rất đỗi bình thường"Tôi không còn muốn sống nữa". Ừ, vậy coi như ta giả vờ chịu thua, nhún nhường cho cái thực tế bẽ bàng kia đi. Ừ thì bỏ cuộc, coi như sức chịu đựng có hạn đi. Xã hội không thể nhai trọn vẹn cái "tôi" của tôi, đến nỗi buồn tôi cũng phải giữ lại cho riêng mình chứ!!! Những gì thuộc về tự nhiên, hãy để nó tự nhiên. Kìm hãm nó, giống như kẹp chặt cái lò xo, rồi nó cũng bung ra. Chạy trốn nó, cũng giống như muốn thoát khỏi cái bóng ngay dưới chân mình mà thôi. Ấy vậy mà, khi buồn, con người nghĩ suy vẩn vơ lắm, về những ngày não nề vô nghĩa đã qua, về những người đã làm khổ mình. Dĩ nhiên, ta chỉ nghĩ đến những người đã làm ta đau, lúc đó ta tìm đến những người làm ta hạnh phúc, để tha hồ nói xấu cho hả, để khóc thật nhiều. Nghĩ đến những điều ta tự làm ta đau, ồ ít lắm, có khi giật mình tự hỏi, tự ngồi buồn chẳng phải lòng càng thêm đau hay sao? Cũng có những cái "tôi" ích kỷ lắm, ích kỷ đến nỗi lúc tuyệt vọng với trần thế phũ phàng nhất, vẫn lặng thinh, nằm yên trong cái vỏ sò cứng cáp. Dẫu sao, đó cũng là một cách đối diện với nỗi buồn, một nỗi buồn trầm tư, bưng kín, nhấm nháp nó ngày qua ngày rồi cũng cạn thôi. Nghĩ đến quá khứ, nỗi buồn hiện ra đầu tiên. Nghĩ đến quá khứ, ta lại sống trong một ảo mộng với một hàng chữ "Nếu" nối đuôi nhau kéo dài. Rồi lại buồn, có khi là "nỗi buồn không tên". "Nỗi buồn không tên" - là một nỗi buồn đặc biệt. Một nỗi buồn không ích kỷ, không vụ lợi, không toan tính. Bởi đó là cảm xúc của người khác, nỗi đau của người khác, mà thay vì tự dày vò bản thân ta, ta chợt nhận ra hình bóng của chính mình đâu đó trong niềm đau dội về ấy. Như nhau, thật vậy, một chuỗi, cũng là một vòng tuần hoàn...
những tản văn buồn