viết 1 bài văn tả dế mènnhanh và hay 2 tick. Đăng nhập Đăng ký Học bài; Hỏi bài Lớp 6; Lớp 7; Lớp 8; Lớp 9; Lớp 10; Lớp 11 Bài làm 5. Cô Thanh là người hàng xóm thân thiết của nhà em. Cô hai mươi bảy tuổi. Cô là giáo viên dạy lớp một trường Tiểu học Kim Đồng.Vì cô nổi tiếng là một giáo viên dạy giỏi cấp thành phố nên rất nhiều bố mẹ học sinh tin tưởng và gửi con mình vào học lớp cô. Xem Thêm 💦 Tả Người Thân Đang Làm Việc ️️ 15 Bài Mẫu Điểm 10. Tả Người Hàng Xóm Mà Em Yêu Quý – Bài 13. Văn Tả Người Hàng Xóm Mà Em Yêu Quý được chia sẻ đến bạn đọc sau đây. Khu nhà của em rất vui và rộn ràng, ai ai cũng tốt bụng và luôn giúp đỡ lẫn nhau. Tả người hàng xóm lớp 5 mẫu 8. Tổ dân phố nơi em sinh sống là một tổ dân phố văn hóa và mọi người dân trong tổ dân phố đều sống và làm việc theo pháp luật, theo nếp sống văn minh. Mọi người ai ai cũng đều là những tấm gương sáng cho trẻ con bọn em học tập và noi Bài 3: Cô Thanh là người hàng xóm thân thiết của nhà em.Cô hai mươi bảy tuổi.Cô là giáo viên dạy lớp một trường Tiểu học Kim Đồng.Vì cô nổi tiếng là một giáo viên dạy giỏi cấp thành phố nên rất nhiều bố mẹ học sinh ti tưởng và gửi con mình vào học lớp cô.Cô Thanh rất hiền và dịu dàng, cô thường 1. cho chúng tôi biết về người hàng xóm cấp 3 số 1. bà. dài là hàng xóm của tôi. năm nay bà khoảng 70 tuổi. dáng nàng xiêu xiêu vẹo vẹo, mái tóc bạc phơ. ngày xưa cô là bác sĩ quân y trên chiến trường. Buổi tối, bà nội Long thường sang nhà tôi chơi và tặng quà cho tôi. cô Tả về người hàng xóm mà em quý mến – Bài làm 3. Cạnh nhà em là gia đình một bác hàng xóm đã nghỉ hưu. Bác tên là Hậu, bác tuy năm nay đã gần 60 tuổi nhưng bác vẫn còn nhanh nhẹn và tinh tường mọi thứ. Bài văn tả người hàng xóm lớp 6. Bài số 1. Trong xóm, em quý mến nhất là bác Liên, tổ trưởng của khu phố em. Bác Liên năm nay đã ngoài 52 tuổi rồi, bác mở tiệm tạp hóa gần nLiên em. Bác ấy có dáng cao gầy, mắt sáng, tính tình lại vui vẻ Bác rất Liêni hòa, quan tâm đến Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Tháng Ba 26, 2022 757 sáng Tả về người hàng xóm mà em quý mến – Bài làm 1 của một bạn học sinh giỏi Văn tỉnh Quảng Ninh Bác Tư gần nhà em là một người bán cà rem dạo. Bác là người hàng xóm mà em yêu quý nhất. Khuôn mặt bác nhăn nheo, nhu đọng lại biết bao chông gai của một cuộc đời lam lũ. Mái tóc bác đã điểm hoa râm. Đôi mắt bác hiền từ, hiện rõ sự khắc khổ và lắm lo toan. Môi bác nứt nẻ, sầm sậm màu tím. Thân hình bác lộ một vẻ gì đó dày dạn phong trần. Những lúc đi bán hàng, bao giờ bác cũng chỉ mặc một chiếc áo cũ đã sờn bạc. Đôi giày rách cũ kĩ của bác “đôi hia bảy dặm” đã giúp bác bước trên bao nhiêu quãng đường dài. Rồi cứ thế, bác mang thùng cà rem đi ra đường. Bước những bước chân vô định, thỉnh thoảng, bác dừng lại trước bao cặp mắt them thuồng của mọi người và dõng dạc hô to câu nói muôn thuở “Cà rem đây! Cà rem năm trăm một cây đây!”. Tiếng rao của bác vang xa, vọng mãi trên bầu trời xanh thẳm không cùng. “Cà rem” – những đứa trẻ thường nhại lại lời ra của bác. Những lúc rảnh rỗi, bác thường trò chuyện với em và dặn – Cháu cố gắng học lên, được đi học là một niềm hạnh phúc. Không có học thức, cháu sẽ phải làm lao động chân tay nặng nhọc, sẽ khổ như bác đấy! Mà bác khổ thật, bán cà rem về, bác còn phải làm biết bao nhiêu công việc không lúc nào nghỉ ngơi. Bác thức khuya dậy sớm, không sợ khó, không sợ khổ. Ấy vậy mà bác luôn hòa nhã, hiền từ, dễ mến đối với mọi người. Sự khổ cực không thể đánh phá được những cái tốt, cái đẹp trong con người hiền hòa như bác. Bác Tư ơi! Bác mãi là người hàng xóm mà em yêu quý nhất. Tả về người hàng xóm mà em quý mến – Bài làm 2 Ông bà em đã già, sức khỏe không được như trước nữa nên bố mẹ em quyết định chuyển sang ở hẳn cùng với ông bà để tiện chăm sóc. Trong khoảng thời gian đó, em đã được làm gặp và làm quen cô Liên – một giáo viên mầm non đồng thời cũng là người hàng xóm thân với gia đình em. Cô có dáng người mảnh mai và dong dỏng cao. Khuôn mặt cô thon tròn, trắng với đôi gò má ửng hồng. Đôi mắt cô to và hiền dịu, đeo cặp kính cận đen và dày cộm. Mái tóc của cô dài ngang lưng, đen óng ả. Cô thường chải và sau đó búi gọn gàng. Thường ngày cô hay mặc áo có cổ cùng quần Âu để đi dạy học. Khi ở nhà, cô mặc áo phông cùng quần sooc. Những hôm trời hè oi ả, cô mặc váy hoa xòe nhìn rất đáng yêu. Cô thường hay sang nhà em chơi. Mỗi lần như thế, cô thường mang những món quà nho nhỏ cho em lúc thì là một cái cặp tóc nơ hồng, lúc thì gói bim bim, có khi lại là một cuốn truyện tranh thiếu nhi. Cô rất tốt bụng và chu đáo. Ông bà em kể rằng, có những hôm trái gió trở trời, ông bà đau nhức mình mẩy không thể tự mình lo việc bếp núc nhà cửa, mà bố mẹ em đi công tác xa không thể tới thì cô hay qua phụ giúp. Cô quét dọn nhà cửa và nấu cơm rồi ở lại ngồi ăn cùng ông bà. Vào những ngày nghỉ hay sau giờ làm, cô hay qua xem tình hình sức khỏe của ông bà nữa. Bố mẹ em biết vậy cũng yêu quý cô lắm. Gia đình em ai ai cũng coi cô là một thành viên trong nhà. Sang tháng cô đi lấy chồng và sẽ không còn ở lại đây nữa. Tuy rất buồn và sẽ rất nhớ cô, nhưng em luôn mong cô sẽ hạnh phúc và thành công trong công việc. Tả về người hàng xóm mà em quý mến – Bài làm 3 Cạnh nhà em là gia đình một bác hàng xóm đã nghỉ hưu. Bác tên là Hậu, bác tuy năm nay đã gần 60 tuổi nhưng bác vẫn còn nhanh nhẹn và tinh tường mọi thứ. Sáng nào em đi học cũng thấy bác đã dậy sớm đi chợ về trên tay bác là cái làn với đầy đủ thức ăn hoa quả cho một ngày. Hôm nào em chào bác bác cũng cười thật tươi với mẹ con cười ấy thật hiền từ và phúc hậu. Bác có mái tóc dài nhưng đã điểm những sợi tóc bạc lốm đốm, bác thường búi tóc đằng sau rất gọn gàng. Người bác hơi đậm và cao, bác bước đi chậm rãi nhưng chắc chắn. Da bác đã điểm những nốt đồi mồi màu nâu nhưng vẫn để lộ ra đôi mắt hiền từ. Mỗi khi bác cười là đôi mắt ấy lại nheo lại và hiền từ phúc hậu làm sao. Điều em yêu quý nhất ở bác là bác rất hiền lành và không bao giờ quát mắng trẻ con. Bác rất quý chúng em, lần nào bác đi chợ hay đi lễ về bác đều gọi chúng em lại cho quà cho lộc. Cầm như cái kẹo những gói bánh bác cho em cảm thấy rất vui và cảm động vì bác đã già rồi nhưng vẫn rất quan tâm đến chúng em. Bác rất thích trồng cây cảnh, sáng nào em cũng thấy tưới nước trên mỗi chậu cây hay dùng kéo để tỉa cành lá rụng. Nhìn những chậu cây cảnh xanh tốt của bác em biết bác là người rất yêu cây và rất cẩn thận chu đáo. Có lần chúng em đá bóng chẳng may vào chậu cây cảnh của bác làm một cành cây bị gãy và hoa rụng xuống đất khi đó chúng em nghĩ bác sẽ giận và mắng chúng em tuy nhiên khi chúng em lí nhí xin lỗi bác chỉ mỉm cười nhẹ nhàng và bảo “không sao các cháu lần sau chú ý hơn nhá”. Có một lần em bị điểm kém, trên đường về nhà em vừa đi vừa khóc vì sợ buổi tối về nhà mẹ sẽ mắng quát em, vậy là em ngồi ngoài công viên gần nhà không dám về nhà. Khi đó bác Hậu đi đâu về và nhìn thấy em, sau khi hỏi rõ đầu đuôi và bác bảo em về nhà bác đã. Em ngoan ngoãn đi theo bác, rồi bác nhẹ nhàng ân cần vỗ về em và phân tích cho em hiểu rằng đó không phải là điều xấu rằng ai cũng có những lỗi lầm và động viên em về nhận lỗi với bố mẹ và hứa sẽ ngoan hơn sẽ học chăm hơn để không bị điểm kém. Hôm đó em nghe lời bác em về nhà làm theo lời bác dặn, hôm đó bố mẹ em cũng không quát mắng em như mọi lần nữa. Em rất yêu quý bác hàng xóm bởi vì bác rất tốt bụng không chỉ với em mà còn với mọi người xung quanh. Bố mẹ em dặn em luôn phải ngoan ngoãn với bác Hậu để không phụ lòng tốt của bác. Bài văn mẫu 1 Xung quanh em có rất nhiều người. Trong đó, người mà em quý nhất đó chính là chú Phúc. Nhà chú cách nhà em mấy mét. Em thường sang nhà chú chơi. Chú Phúc năm nay 35 tuổi. Thế mà chú vẫn chưa lấy vợ. Chắc vì chú mải mê tập trung cho công việc. Mái tóc của chú đen bóng và có điểm một vài sợi bạc. Trông chú đẹp trai như những thần tượng âm nhạc của Hàn Quốc. Vậy nên nhìn chú trẻ hơn nhiều so với tuổi. Khuôn mặt của chú tròn với vầng trán rộng thể hiện sự cương quyết và thông minh. Đôi lông mày của chú đen và đẹp, nhìn giống như được người họa sĩ vẽ lên vậy. Dưới hàng lông mày chính là cặp mắt long lanh biết cười, trông thật hiền hậu. Chú bị cận thị nên phải đeo kính, khi ấy trông chú rất học thức. Chú có chiếc mũi cao như Ronaldo vậy. Những lúc chú cười nhìn chú thật thân thiện, dễ gần với chiếc răng khểnh. Chú mở một tiệm thuốc ở ngay trước nhà. Em nghe mẹ em kể lại là ngày trước chú hay ốm vặt nên chú có ước mơ được trở thành một dược sĩ. Ngoài việc bán thuốc ra chú còn biết tiêm thuốc, truyền dung dich. Hằng ngày chú mặc bộ quần áo dược sĩ màu trắng, trước ngực áo có một cái túi có kẻ xanh ngang phía trên túi. Chú hay cài chiếc bút vào cái túi đó để ghi đơn thuốc. Chân chú xỏ đôi giày da màu đen trông thật lịch sự, trang trọng. Lúc nào chú cũng đối xử tốt với mọi người. Ai trong xóm cũng quý mến chú. Mỗi khi có ai đó bị ốm chú đều sang thăm khám. Chắc chú rất yêu nghề của mình vì vậy khi chú làm việc em thấy chú rất tận tâm, thân tình với những người bệnh. Em nhớ năm ngoái em bị ốm và sốt cao. Bố mẹ em đã sang nhờ chú tiêm và kê đơn thuốc cho em. Khi chú bước vào phòng em đã khóc hét lên. Em khóc không phải vì em ghét chú mà do từ nhỏ đến lớn em đã sợ tiêm. Tiêm đau lắm. Chú thấy em khóc như vậy nên chú đã ngồi xuống xoa đầu em. Chú hỏi em “Cháu cảm thấy đỡ mệt chưa? Để chú khám cho cháu nhé! Không đau đâu!”. Chú nở nụ cười nhìn em, ánh mắt chú trìu mến. Chú cầm lấy tay em và đưa cho em hai cái kẹo Sau một hồi, em đã chịu để chú tiêm. Bàn tay chú nhẹ nhàng nhưng đầy chuyên nghiệp, chú nói “Chỉ như bị muỗi cắn thôi, cháu yên tâm nhé”. Tiêm cho em xong chú đã đưa thuốc cho mẹ em và bảo lát nữa cho em uống. Hôm sau, em thấy đỡ ốm hẳn, em sang nhà chú chơi và cảm ơn chú. Với em, chú là người hàng xóm vô cùng tốt bụng, thân thiện. Em sẽ học tập thật tốt để sau này em có thể trở thành người như chú. Thông báo Giáo án, tài liệu miễn phí, và các giải đáp sự cố khi dạy online có tại Nhóm giáo viên mọi người tham gia để tải tài liệu, giáo án, và kinh nghiệm giáo dục nhé! Bài văn mẫu 2 Trong làng em có rất nhiều người, có các cụ, các ông, bà, anh, chị… Nhưng người mà em gần gũi và quý mến nhất đó chính là bác Tuấn. Bác với gia đình em không có quan hệ họ hàng, nhưng em coi bác như một người thân trong gia đình vậy. Bác Tuấn sống trong một ngôi nhà nhỏ với vợ và hai đứa cháu nội. Vợ chồng con trai của bác đã đi làm xa nên nhờ bác nuôi con. Năm nay bác đã 54 tuổi. Ở độ tuổi sắp được nghỉ hưu rồi nhưng bác vẫn còn phải làm việc vất vả. Vậy nên mái tóc của bác không còn đen láy nữa mà đã xuất hiện rất nhiều những chiếc bạc. Làn da của bác thì ngăm đen có những đốm đồi mồi và những nếp nhăn đã xuất hiện trên khuôn mặt. Điều ấy cho thấy một cuộc đời làm việc hết lòng vì con, vì cháu. Khuôn mặt của bác vuông chữ điền. Đôi lông mày thì đen và rộng. Mắt của bác nâu đen. Khi bác cười trông bác thật hiền hậu, mắt bác lúc ấy như biết cười vậy. Ánh mắt ấy khi nhìn con cháu lại chứa đầy yêu thương, bao dung. Môi bác không được đỏ hồng mà thâm và trầm. Trên khuôn mặt bác có những nốt ruồi trông thật duyên. Bác ngày nào cũng làm việc, ngày thì bác làm vườn, ngày thì bác làm đồng. Em bằng tuổi với đứa cháu lớn nhà bác nên em hay sang bên nhà bác chơi. Bác làm vườn giỏi lắm. Đôi tay thô sần với những vết chai sạn của bác tỉa cây rất điêu luyện. Ngoài làm việc ra, ngày nào bác cũng chở cháu đi học. Đây thực sự là người ông rất tuyệt vời. Hàng xóm ai cũng yêu quý bác. Vì vậy, mọi người thường mang quà bánh sang cho cháu nội của bác. Bác Tuấn là một người rất tốt. Nhiều khi chúng em nghịch ngợm lỡ làm gẫy cây hoa bác trồng nhưng bác cũng không chửi và luôn mỉm cười. Bác chỉ nói “Lần sau mấy đứa cẩn thận hơn nhé!”. Còn một kỉ niệm khiến em không bao giờ quên đó chính là có lần em sang chơi với cháu của bác. Chúng em lỡ làm vỡ chiếc cốc uống nước khiến mảnh thủy tinh tung tóe ra mặt sàn. Chẳng may em đã dẫm vào khiến chân chảy máu. Thấy vậy bác vội chạy vào nhà lấy giấy mềm thấm máu và dùng băng gô dán vào chân cho em. Sau đó bác đưa em đến trạm y tế để khám lại nữa. Đối với em, bác Tuấn không chỉ là một người hàng xóm bình thường. Em coi bác như một người ông của mình. Em sẽ luôn luôn trân trọng và quý mến bác. By Thích Soạn Văn 21/10/2018 Với những bài văn tả người hàng xóm lớp 6 dưới đây, các em có thể nghĩ về Bác hàng xóm hay Anh, Chị gần nhà mình mà thường đối xử tốt, yêu quý hay cho mình kẹo chẳng hạn để kể, tả lại cho thầy cô, các bạn trong lớp biết nha Ghi chú Tải "Tài liệu, Lời giải" có phí, bạn liên hệ qua Facebook TẠI ĐÂY hoặc Zalo 0363072023. Văn tả người hàng xóm tốt bụng luôn là chủ đề được cái em học sịnh yêu thích, bởi hàng xóm là những Bác lớn tuổi, những Anh, chị luôn chiều chuộng các em nhỏ người hàng xóm lớp 6, một người tốt bụng mà em quý mếnBài văn tả người hàng xóm lớp 6Bài số 1Trong xóm, em quý mến nhất là bác Liên, tổ trưởng của khu phố Liên năm nay đã ngoài 52 tuổi rồi, bác mở tiệm tạp hóa gần nLiên em. Bác ấy có dáng cao gầy, mắt sáng, tính tình lại vui vẻ Bác rất Liêni hòa, quan tâm đến mọi người, nhất là đối với gia đình của em. Khi rảnh rỗi, bác lại sang nLiên em hỏi han chuyện trò và còn kể cho em nghe chuyện cổ tích hay thật là hay. Cả xóm em ai cũng yêu mến bác Liên vì bác ấy hiền lành và tốt số 2Bà Huyền ở gần là hàng xóm của nhà em bà tầm khoảng hơn 72 tuổi. Bà Huyền hay sang nhà em và cho em quà. Bà ở một mình nên rất cô đơn vì vậy những lúc rảnh rỗi gia đình em lại đến thăm bà, em rất thích chơi với bà. Bà thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích. Bà còn nhắc em đi học sớm và ngoan ngoãn nghe cô giảng bài. Bà Huyền như người thân trong gia đình em. Mỗi khi, trung thu ngôi nhà của bà Huyền lại đầy tiếng cười. Em rất yêu bà số 3Cô Tâm là người hàng xóm thân thiết của nhà em. Cô ba mươi bảy tuổi. Cô là giáo viên dạy lớp một trường Tiểu học Quang Trung. Vì cô nổi tiếng là một giáo viên dạy giỏi cấp thành phố nên rất nhiều bố mẹ học sinh tin tưởng và gửi con mình vào học lớp cô. Cô Tâm rất hiền và dịu dàng, cô thường sang dạy em Ngọc học bài và cho hai chị em bánh kẹo, đôi lúc cô cũng giúp mẹ em nấu ăn và các việc khác. Gia đình em coi cô như một thành viên trong gia đình với người hàng xóm mà em yếu quý lớp 6Bài số 4Mùa Xuân năm nay gia đình em chuyển đến nơi ở mới. Người hàng xóm đầu tiên mà em quen là chị Dung. Chị Dung có dáng người cao cao. Mái tóc của chị dài và luôn được tết gọn gàng. Chị Dung rất vui tính. Mỗi khi chị cười để lộ chiếc răng khểnh trông thật duyên. Buổi chiều nào chị Dung cũng sang nhà em chơi. Lúc đầu em còn rất bỡ ngỡ nhưng nhờ có chị nên em đã làm quen được với rất nhiều bạn mới. Rồi chị Dung dẫn em ra nhà văn hóa, sân chơi, vườn hoa. Em rất vui được làm bạn với chị Dung. Em mong chị Dung mãi mãi ở gần nhà số 5Nhà chị Hạnh chỉ cách nhà em một con phố nhỏ. Hàng ngày, em thường sang chơi với chị và được chị Hạnh cưng chiều lắm. Mồ côi mẹ từ tấm bé, chị Hạnh thiếu đi tình thương bao la của một người mẹ. Bố chị ở vậy, nuôi chị cho đến bây giờ. Năm nay, chị Hạnh học lớp 11 trường chuyên của tỉnh. Cả xóm em, ai cũng khen chị, quý chị. Bởi chị vừa đẹp người vừa đẹp cả nết. Đặc biệt ở chị có một điểm mà em rất quý mến, kính phục. Đó là tình thương của chị đối với người già. Bà cụ Thìn ở cách nhà em một khoảnh vườn. Bà sống đơn độc một thân một mình trong căn nhà nhỏ, không con cái, cháu chắt. Nghe đâu trước đây cụ cũng có gia đình, nhưng chiến tranh đã cướp mất ông lão và anh con trai duy nhất của bà. Từ đó cho đến giờ, bà vẫn sống thui thủi một mình. Cảm thông với số phận đơn chiếc của bà cụ, chị Hạnh không ngày nào không đến thăm. Mỗi lần đến với bà cụ, chị thường rủ em cùng đi. Chị giúp bà quét dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo, cơm cháo cho bà mỗi khi bà bệnh. Không ruột rà máu mủ, không họ hàng thân thích, vậy mà chị Hạnh chăm bà, thương yêu bà Thìn như bà nội, bà ngoại của mình. Điều đó thật đáng quý. Còn với em, chị coi em như đứa em ruột. Có cái gì ngon, cái gì đẹp, chị cũng chia phần cho em, và còn hướng dẫn thêm cho em học nữa. Bố mẹ em rất quý chị, coi chị như con gái của những bài văn mẫu kể chuyện, tả người hàng xóm lớp 6 trên đây mà chia sẻ, hi vọng các em sẽ có một bài văn tả về một người bạn hàng xóm của mình hay nhất và đạt được điểm cao, các em học sinh lớp 5 xem văn mẫu tả người hàng xóm lớp 5 ở đây nha. Câu hỏi Em hãy viết một bài văn tả người hàng xóm anh hàng xóm , Chị hàng xóm , bác , bá hàng xóm hãy viết 1 bài văn tả bác hàng xómgiúp mk với Xem chi tiết Đề bài Em hãy tả một người hàng xóm mà em yêu quý nhất. Viết đầy đủ cấu trúc của một bài văn Xem chi tiết hãy viết một bài văn tả người bạn thân,bố,mẹ,cô giáo ,ông,bà,bác hàng xóm,......mình đang cần gấp giúp mình nha Xem chi tiết Nana 22 tháng 4 2018 lúc 2123 viết 1 bài văn tả một người hàng xóm mà em yêu quý trên 15 câu Xem chi tiết Lập dàn ý hoặc bài văn tả một người em thường gặp cô giáo,bác hàng xóm,..Ai nhanh và văn hay mình chọn! Xem chi tiết tả bài văn bác hoặc cô chú hàng xóm gần nhà hoặc em thường gập và viết dàn ý Xem chi tiết Viết một mở bài mở rộng cho bài văn tả người hàng xóm Xem chi tiết lập dàn ý cho bài văn tả bác hàng xóm Xem chi tiết viết 1 bài văn vè bác hàng xóm là bác gái nhé Xem chi tiết BÀI LÀM Cứ mỗi lần đi ngang qua khu vườn xinh xắn của thím Tư, em lại cố bước thật chậm để có thể thưởng thức thật nhiều hương thơm ngọt ngào của hoa ngọc lan. Và cũng chẳng biết tự bao giờ, mỗi khi thoảng hương hoa ấy là em lại nhớ như in người hàng xóm vô cùng yêu mến của em - thím Tư. Ngôi nhà nhỏ nằm khiêm tốn và kín đáo trong con hẻm cuối phố là nơi ở của thím Tư suốt mấy chục năm nay. Khi nhiều người thắc mắc sao thím không xây cất, sửa sang gì thêm thì thím chỉ cười và bảo “Con người sống với nhau thì nhiều chứ ở mấy mà lo”. Con người thím là vậy đó, giản dị biết bao. Thím Tư dáng người thâm thấp, nước da ngăm ngăm. Hình như, cái nắng, cái gió của dải đất miền Trung đã lặn vào rất sâu trong da dẻ thím từ thời con gái rồi thì phải. Để bây giờ, dù đã ở tuổi xấp xỉ 50 nhưng trông thím vẫn còn săn chắc lắm. Gương mặt đầy đặn, phúc hậu bao giờ cũng ánh lên nét đằm thắm từ đôi mắt sâu thẳm, luôn lấp lánh sáng. Người ta thường nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Đôi mắt thím Tư có ngôn ngữ riêng của nó. Chỉ cần nhìn vào đôi mắt ấy, những đứa trẻ chưa biết gì nhiều về thế giới của người lớn như chúng tôi cũng đủ biết thím buồn, vui ra sao. Thím Tư rất ít nói nhưng không vì vậy mà trở thành xa lạ với hàng xóm láng giềng. Trái lại, ai ai cũng muốn gần, muốn truyện trò cùng thím. Bởi, thật giản dị, thím có thể làm bạn với bất kì ai, không phân định tuổi tác, nghề nghiệp.... Nhưng hình như, đông nhất trong những người bạn thường lui tới ngôi nhà nhỏ ấy vẫn là lũ trẻ chúng tôi. Tất nhiên là chuyện này có lý do riêng của nó. Những năm tháng tuổi trẻ của thím Tư đã gửi lại cùng những cánh rừng của Trường Sơn oai hùng. Thím là thanh niên xung phong. Ngày đất nước hoàn toàn giải phóng, thím Tư trở về trong niềm vui lớn nhưng cũng là lúc thím hiểu rằng thím không còn ai thân thích trên cuộc đời này. Cô y tá của Trường Sơn ngày nào bây giờ lại tiếp tục xoa dịu những nỗi đau của mọi người trong trạm xá của phường. Và ngày ngày, sau những giờ khoác áo blu, thím lại trở về với ngôi nhà nhỏ cùng mảnh vườn xinh xinh của mình. Tôi vẫn nhớ như in lần bị xe đụng ngang đường. Tôi đã khóc thét lên khi vào trạm xá. Chỉ đến lúc đôi bàn tay mát dịu của thím xoa rửa và băng bó vết thương, tôi mới hết kinh hoàng vì đau và vì sợ. Vừa thành thạo, nhanh nhẹn với bao nhiêu thao tác, thím vừa không quên động viên tôi “Can đảm lên cháu! Đừng sợ!”. Có lẽ, sẽ chẳng bao giờ tôi có thể quên cảm giác êm ái từ đôi bàn tay và chất giọng trầm ấm của thím Tư. Có một cái gì thật dịu ngọt lan tỏa trong tôi - ngọt dịu dàng như hương ngọc lan thoang thoảng vậy. Sống một mình nhưng chẳng bao giờ thím Tư cô đơn. Bởi, ngôi nhà nhỏ ấy luôn tràn ngập tiếng cười trong trẻo của lũ trẻ chúng tôi. Chúng tôi phụ giúp thím trồng cây, quét dọn nhà cửa. Mảnh vườn nhỏ được bàn tay chăm sóc của thím bốn mùa xanh um cây trái. Mùa nào thức ấy, hàng xóm, láng giềng luôn được thưởng thức những sản phẩm cây nhà, lá vườn của thím Tư. Nhất là những đêm trăng sáng, chúng tôi lại quay quần bên thím. Thím lại kể cho chúng tôi nghe bao nhiêu là chuyện. Nhưng cuốn hút lũ trẻ chúng tôi nhất vẫn là chuyện đánh giặc của thím cùng đồng đội. Có lúc, giọng thím nghẹn lại như thổn thức. Tôi hiểu, thím đang nghĩ về những người đã vĩnh viễn nằm lại nơi những cánh rừng bạt ngàn. Những lúc ấy, tôi lại thấy đôi mắt thím Tư buồn thăm thẳm. Còn khi nhắc tới kỉ niệm vui, thím rạng rỡ hẳn lên. Cánh mũi chun chun trông trẻ trung đến lạ. Kết thúc mỗi câu chuyện kể, cả thím và chúng tôi lại ôm nhau cười nắc nẻ. Tôi kịp nhận ra hai vết cắt trên đôi má cô gái Trường Sơn năm xưa. Và bất chợt, tôi lại mường tượng ra một cô thanh niên xung phong với nước da ngăm ngăm, mái tóc đen dài và đôi má lúm đồng tiền xinh đáo để. Trong cuộc sống, có những tình cảm nảy nở thật tự nhiên, chân thành mà sắc sâu đến lạ. Tình cảm của tôi với thím Tư - người hàng xóm vô cùng quý mến cũng giản dị mà sâu sắc như vậy đó. Trong sâu thẳm trái tim mình, tôi rất mong thím Tư nhận tôi là con nuôi. Chắc chắn, một ngày không xa, tôi sẽ nói thím Tư điều mong mỏi ấy!

bài văn tả người hàng xóm lớp 6