Tổng Hợp Chùm thơ tình buồn & tâm trạng khi người con gái đi lấy chồng không sợ lấy chồng muộn, chỉ sợ lấy nhầm chồng. tai nạn, bệnh tật đều gắn bó bên nhau đến chết không. Sau khi đáp "Yes, I do.", chiếc nhẫn trên ngón áp út của hai người lóe lên ánh sáng Tự do, dân chủ, chống cộng chỉ lằ nhãn hiệu dán ở bên ngoài. Họ bất chấp thủ đoạn, họ đã làm lợi cho cộng sản và họ đã bắt tay với cộng sản ngay từ buổi đầu. 1. Làm lợi cho cộng sản. Khi lên cầm quyền, tập đoàn Ngô Đình Diệm chỉ nghĩ đến việc củng cố KHOẢN BỒI THƯỜNG LỚN VÌ TÀI SẢN THẤT THOÁT CỦA ĐẢNG CỘNG SẢN ĐÔNG ĐỨC (08/04/2010) BẢNG TÊN ĐƯỜNG NHẮC NHỚ QUÁ KHỨ ĐỘC TÀI (15/04/2010) Nhân tai nạn của vợ chồng tổng thống Ba Lan: CÔNG LÝ TRONG VỤ THẢM SÁT KATYN ĐÃ ĐƯỢC TÁI LẬP? (19/04/2010) Trong cuốn tiểu thuyết American Wife của tác giả Curtis Sittenfeld xuất bản năm 2008, tình yêu sâu sắc của người phụ nữ đã giúp chồng bà thoát khỏi con đường nghiện rượu và sau đó trở thành tổng thống Mỹ. Người phụ nữ đó là nhân vật hư cấu được xây dựng dựa trên câu chuyện có thật về bà Laura Bush, vợ của cựu tổng thống Mỹ George W. Bush. Nửa tiếng sau, Thời Yến bước vào phòng ăn đã đặt trước. Trong phòng bao hơn bốn mươi mét vuông nhưng chỉ có năm người ngồi, bao gồm Tống Nhạc Lam, Tần hiếu Minh, Tần Thời Nguyệt, quản lý tài chính và trợ lý của Tống Nhạc Lam. "Nếu đối với bạn đón người mình yêu là phiền phức, là lãng phí tiền của và thời gian thì đối với tôi, tôi thích như vậy, tôi biết cái cảm giác khi có người đợi mình, cảm giác có ánh mắt tìm mình giữa đám đông trong phòng chờ sân bay"., ChúngTa.com - Chia sẻ tri thức, Phát triển văn hóa, Khai sáng cá nhân - Phương pháp 2: Sử dụng sơ đồ đấu nối lấy tổng dòng điện từ ba BI pha (Pha A, pha B, pha C). Do sử dụng 3 BI riêng biệt nên sai số của phép đo lớn, do vậy chỉ thích hợp để đo dòng điện chạm đất trong các các mạng có dòng điện chạm đất lớn (Mạng điện có trung Ngày 4/11, m ột nhóm người bị tấn công khi đang di chuyển bằng 3 xe ô tô từ bang Sonora tới bang Chihuahua. 9 người trong số họ đã thiệt mạng khi bị các tay súng nổ súng vào các phương tiện của họ. Tất cả các nạn nhân đến từ gia đình LeBaron, thuộc cộng đồng Mormon tại Vay Tiền Online Chuyển Khoản Ngay. Đế vương thương mại rung chuyển trời quân vô tình máu trong thương tài của tập đoàn Hạ Thị trong truyền cương cử nhân khiến hàng trăm ngàn cô gái mơ tưởng ngày đêm cũng không có hiệu dành cho hắn quá nhiều, nhưng Thẩm Thất chỉ ghi nhớ duy nhất một cái “Nếu có người phạm sai lầm trước mặt hắn, thì kiếp này hãy tạm biệt ngành nghề của mình luôn đi.”Hôm nay cô đã liên tiếp phạm sai lầm hai lần rồi, không ngờ hắn lại không khiến cô mất việc?Thân người cao to nhanh chóng rời khỏi, Thẩm Thất có chiều cao 1 mét 65 ấy cảm thấy luồn áp lực đã tan biến mất, giờ mới có thể đứng thẳng người lên.“Cô gái, tôi còn 15 phút nữa.” Hạ Nhật Ninh rất tốt bụng nhắc nhở Thẩm Thất. Thẩm Thất giờ mới bừng tỉnh lại, nhanh chóng qua đó hoàn thành công việc vẫn còn đang dang khi hoàn thành tạo hình, Thẩm Thất thấp thỏm hỏi “Vậy tiền bồi thường cho hai cái áo đó… đại khái khoản bao nhiêu vậy?”Hạ Nhật Ninh thích thú nhìn cô “Nể tình cô chủ động nhận lỗi, tôi chỉ lấy giá gốc, một cái 500 ngàn tệ.”Cái gì? Hai cái áo là 1 triệu tệ ư?Sắc mặt của Thẩm Thất đột nhiên trở nên trắng bệt.“Sao? Đền không nổi ư? Hay là… dùng thứ khác để bồi thường? Hạ Nhật Ninh nhìn tạo hình mới của mình, nói với Thẩm Thất một cách đầy ẩn ý thông qua tấm gương...Để lại câu nói này xong, hắn đứng dậy, phóng thoáng rời khỏi. Thẩm Thất tức giận đến nỗi không nói nên lời là chủ nhân của Hạ Thị, nhưng lại…. Đang ở văn phòng, Lý Tường đột nhiên nhận được điện thoại của Thích Vi Vi nói Tiếu Tiếu cùng Phương Thải bị tai nạn, đang ở bệnh viện. Anh bỏ điện thoại xuống chạy tới bệnh viện. Thở hổn hển chạy tới phòng phẫu thuật, nhìn thấy cô liền sốt ruột hỏi "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Hai cô ấy sao lại đi với nhau? Sao lại bị tai nạn? Hiện tại tình hình ra sao rồi?""Anh đừng vội, cụ thể tôi cũng không biết. Tôi cũng nhận được điện thoại rồi mới tới đây, không dám báo cho ba mẹ Tiếu Tiếu biết, không biết làm gì khác hơn là điện thoại cho anh." Thích Vi Vi nói, cái gì cô cũng không biết."Vậy các cô ấy hiện giờ ra sao?" Điều mà Lý Tường quan tâm nhất chính là vấn đề này."Không biết." Cô lắc đầu, chột dạ không dám nhìn vào mắt anh, may là cửa phòng phẫu thuật được mở ra, y tá đi tới nhìn bọn họ hỏi "Ai là người nhà của các cô ấy?""Y tá, là tôi. Các cô ấy sao rồi?" Lý Tường lo lắng hỏi."Các cô ấy đều mất máu quá nhiều, cần phải tiếp máu, tuy là hai cô ấy có nhóm máu giống nhau. Thế nhưng máu dự trữ của chúng tôi chỉ còn một túi nhóm máu A, chuyển máu từ nơi khác sang đây phải mất một tiếng. Chúng tôi không dám đảm bảo một giờ nữa có xảy ra nguy hiểm gì hay không, cho nên các người mau quyết định truyền máu cho ai trước." Y tá hỏi."Cái gì??!" Lý Tường tức giận, căm phẫn hét to"Bệnh viện các người làm ăn kiểu gì vậy? Tại sao lại chỉ còn một túi máu? Ai nặng hơn thì truyền cho người đó.""Anh à, tôi nói các cô ấy, cả hai người đều phải truyền máu." Y tá liếc anh một cái."Lý Tường, anh bình tĩnh một chút. Hiện tại anh nổi giận với y tá cũng không được gì. Bây giờ tôi muốn truyền cho Tiếu Tiếu, nhưng Tiếu Tiếu và Phương Thải đều là người yêu của anh. Anh muốn truyền cho ai trước thì cho người đó đi." Thích Vi Vi nói, trong lòng đã có chút khẩn trương, anh ta sẽ lựa chọn như thế nào?Trốn ở phòng bên trong, Đàm Tiếu Tiếu cùng Phương Thải lại càng lo lắng bất an. Lúc này anh lựa chọn ai không phải đơn giản là lưu lại ai sống hay chết, mà chính là lựa chọn xem ai ở trong lòng anh quan trọng nhất."Đừng lo lắng, anh ấy nhất định sẽ chọn cô."Phương Thải cười an ủi, nhưng đầu ngón tay cô cũng lạnh như băng. Mặc dù bản thân đã muốn không để ý kết quả, thế nhưng nếu anh không chọn mình thì không ngờ lòng cũng sẽ thật lạnh."Chị cũng đừng căng thẳng. Nếu anh ấy không chọn tôi, tôi sẽ lựa chọn rời đi, tác thành các người."Đàm Tiếu Tiếu đã quyết tâm, nếu anh ta không thương mình, vậy cô cũng không cần gượng ép."Tiếu Tiếu, có lẽ chúng ta không nên dùng cách này bắt anh ấy lựa chọn. Như vậy thật độc ác. Nếu là cô, cô làm sao lực chọn? Kỳ thật anh ấy đã muốn chọn cô, cô cần gì phải thử anh ấy như vậy." Phương Thải có chút hối hận đã đáp ứng trợ giúp các cô."Nhưng mà chúng ta đã không còn đường lui nữa." Đàm Tiếu Tiếu cũng có chút hối hận. Trò đùa này có phải là quá trớn rồi hay không. Nhưng mà hiện tại muốn đổi ý đã không còn kịp, chỉ có thể tiếp Tường nhìn y tá hỏi "Chẳng lẽ không còn cách nào khác hay sao? Tìm người hiến máu có được không?""Không còn kịp rồi. Anh nhanh chóng quyết định cứu người nào trước. Cho dù tìm người hiến máu cũng phải xét nghiệm máu." Y tá thúc giục."Lý Tường, anh đừng dây dưa nữa, mau quyết định đi, anh quan tâm đến tính mạng người nào nhất thì cứu người đó." Thích Vi Vi cũng thúc giục."Tôi..." Lý Tường lưỡng lự, dù sao đó cũng là mạng người. Không được. Không thể vì một câu nói của anh mà định đoạt sống chết của người khác, đó lại là hai người phụ nữ quan trọng của Vi Vi biết rõ anh đang đau đớn. Lựa chọn này đối với anh mà nói thật tàn khốc. Làm sao bây giờ? Dù sao cũng không thể nói cho anh biết chuyện gì cũng đều không xảy ra."Nhanh lên một chút. Anh còn do dự nữa sẽ không kịp." Y tá lại thúc giục một lần nữa."Cứu Tiếu Tiếu trước." Anh nhắm mắt lại, thật đau khổ quyết câu nói làm cho Vi Vi yên tâm, làm cho Tiếu Tiếu tràn ngập xúc động, cũng khiến cho Phương Thải lạnh tâm, có điều cô cũng đã hiểu tá hướng về phía Vi Vi nháy nháy mắt "Nhiệm vụ đã hoàn thành, tôi đi trước.""Cảm ơn cô!" Thích Vi Vi nói lời cảm ơn, vở kịch cuối cùng cũng đã hạ Tường ngây ngẩn cả người. Bọn họ sao lại thế này? Cái gì nhiệm vụ hoàn thành???"Tiếu Tiếu, cậu có nghe được không? Sao chưa ra đi!" Thích Vi Vi hướng về phía bên trong hô Tiếu Tiếu đi ra, trên mặt tươi cười mang theo xúc động, Phương Thải ngược lại, gương mặt khó coi, cười như mếu."Các người..." Lý Tường lấy tay chỉ vào các cô, kinh ngạc không nói nên lời. Các cô ấy không phải lái xe bị tai nạn sao???Phương Thải sắc mặt gượng ép nhưng gắng cười giải thích "Tiếu Tiếu muốn biết trong lòng anh rốt cuộc là yêu ai nhất, cho nên mới cùng em diễn vở kịch này. Em cũng mong muốn hai người hạnh phúc nên đã đồng ý. Thực xin lỗi, em không phải cố ý lừa anh."Nghe cô giải thích nguyên nhân, sắc mặt Lý Tường xanh mét phẫn nộ nhìn chằm chằm Đàm Tiếu Tiếu hét to "Loại chuyện này có thể đùa giỡn được sao? Em cho rằng anh lựa chọn em chính là yêu em hơn, em có nghĩ tới cảm nhận của anh không? Em có biết vừa rồi trong lòng anh mâu thuẫn thế nào không? Anh muốn chọn em, thế nhưng nếu Phương Thải có chuyện gì xảy ra, anh suốt đời cũng không thể tha thứ cho mình!"Đàm Tiếu Tiếu bị anh dọa sợ, cô chưa từng thấy anh nổi giận như vậy, nhỏ giọng xin lỗi "Em biết em sai rồi, xin lỗi." Cô đã thấy hối hận khi làm vậy."Xin lỗi có ích sao? Em có biết vừa rồi anh lo lắng thế nào không? Đó là mạng người, không phải dùng yêu hay không yêu để lựa chọn. Cho dù không phải Phương Thải mà là một người xa lạ anh cũng khó mà lựa chọn. Em thật là ấu trĩ, dùng cách thức này để thử anh. Anh nói cho em biết, chúng ta kết thúc. Kết quả như vậy em vừa lòng chưa?" Lý Tường thực sự tức Tiếu Tiếu thấy anh thấy anh thực sự nổi giận, muốn cùng mình chia tay, nước mắt tủi thân như trân châu đua nhau rơi Vi Vi không nghĩ tới anh ta phản ứng mạnh như vậy, vội vàng đứng trước mặt anh nói "Nếu anh muốn trách thì trách tôi, là tôi bảo Tiếu Tiếu làm vậy."Lý Tường lạnh nhạt nhìn cô "Bây giờ là chủ ý của ai đã không còn quan trọng, quan trọng là các người thật quá đáng.""Tiếu Tiếu cũng bởi vì yêu anh, tha thứ cho cô ấy đi." Phương Thải nhẹ giọng nói."Em không cần nói thay cô ấy. Anh thật không ngờ em có thể đồng ý cùng các cô ấy thực hiện một trò đùa ấu trĩ như vậy." Lý Tường cũng không nghe lời Thải khổ sở rũ mắt xuống, lấy tay thúc thúc vào một bên Tiếu Tiếu nói "Trò đùa này thật sự quá trớn, nếu cô yêu anh ấy, nhanh nhanh nhận sai còn kịp." Nói xong đẩy cô lên trước mặt anh."Tránh ra!" Lý Tường nhìn chằm chằm cô, giọng điệu lạnh như băng."Em... em..." Đàm Tiếu Tiếu muốn giải thích, thế nhưng một chữ cũng không nói được."Em nói gì anh cũng không muốn nghe nữa!" Lý Tường đẩy cô một cái, đầu cũng không quay lại, bước ra thật sự cứ như vậy rời đi sao? Đàm Tiếu Tiếu quýnh lên, buột miệng nói "Anh không cần em, cũng không cần con luôn phải không?""Con?" Phương Thải sửng sốt, Lý Tường cũng ngây ngẩn cả người, xoay người trước mặt cô, đưa tay nắm lấy bả vai cô "Em mới vừa nói cái gì? Con gì??""Con của em, cũng là con của anh." Đàm Tiếu Tiếu nức nở nói."Em mang thai?!" Lý Tường kinh ngạc, ánh mắt hiện lên vẻ ngạc nhiên vui mừng."Vâng." Cô gật đầu."Vì sao không nói cho anh biết!" Lý Tường dịu dàng nhìn cô, thay cô lau đi nước thấy anh để ý đứa bé như vậy, lúc này Thích Vi Vi mới thở ra, giải thích "Tiếu Tiếu mang thai, thế nhưng cô ấy lại sợ anh không thực sự yêu cô ấy, cho nên do dự không biết có nên nói cho anh biết hay không. Cô ấy cũng không muốn anh bởi vì đứa bé mới yêu cô ấy, cho nên tôi mới đưa ra biện pháp này.""Em..." Lý Tường trừng mắt nhìn Tiếu Tiếu, vừa tức vừa buồn cười, nhưng nghĩ đến trong bụng cô đang mang đứa con của mình, giọng nói dịu đi "Bây giờ em đã biết rõ chưa?!""Vâng, biết rồi." Hiểu được rõ ràng, cô liều mạng gật đầu, lại nói "Nhưng mà, em lo lắng anh tính tình nóng nảy như vậy, em có nên gả cho anh hay không?" Ai bảo anh tức giận với cô."Đàm Tiếu Tiếu, anh có nói muốn lấy em sao? Anh chỉ muốn đứa con của anh." Lời nói như vậy nhưng tay lại ôm cô thật dịu dàng."Đó là con của em, ai nói là của anh!""Em nói lại lần nữa xem!"Nhìn thấy bọn họ liếc mắt đưa tình ngọt ngào như vậy, Thích Vi Vi cùng Phương Thải thật thức thời rời đi.********************"Cám ơn chị! Thật có lỗi với chị... " Phương pháp này thật sự rất quá đáng, bất kể anh ta chọn ai, hai người đều có một người bị tổn thương. Lúc này Vi Vi rất hối hận bản thân mình đã thiếu cân nhắc."Không có gì, cô không cần tự trách mình. Thực ra tôi cũng rất muốn biết, cho nên mới đồng ý. Có điều tôi cũng đã đoán được kết quả này. Bọn họ có thể hạnh phúc, tôi cũng rất thỏa mãn. Dù sao tôi cũng đã chính tay kết liễu hạnh phúc của mình."Phương Thải rũ mắt xuống. Có một số việc không phải hối hận là có thể xoay chuyển được."Chị là một người tốt. Chị nhất định sẽ hạnh phúc." Thích Vi Vi cầm tay cô, thành tâm chúc phúc."Cảm ơn cô! Chúng ta đều sẽ hạnh phúc." Phương Thải tươi cười với cô.********************Mấy ngày tiếp theo, Thích Vi Vi có chút nhàm chán, cả ngày đều ngồi trước máy tính tìm việc làm, gửi sơ yếu lý lịch, thỉnh thoảng cùng anh Thiên Tứ gặp mặt. Sáng sớm, cô nhận được điện thoại của Uông Hạo Thiên nói chuyện ở Mỹ anh đã xử lý xong, ngày mốt là có thể trở lại Thượng Hải. Thế nhưng, người đến gặp cô không phải là anh mà là Daisy."Nhìn thấy tôi không cần phải kinh ngạc." Trong tiệm cafe, Daisy ngồi đối diện cô, đôi mắt xem ra đã khóc rất nhiều, gương mặt cũng rất tiều tụy."Cô có khỏe không?" Thích Vi Vi biết cô vừa mất đi người thân."Ừm, khá tốt." Daisy gật đầu, chuyển đề tài nói"Tôi hôm nay gặp cô là có chuyện muốn nói cùng cô.""Tôi biết. Cô nói đi." Thích Vi Vi nhìn cô, đây cũng là thời điểm các cô nên nói chuyện."Tôi nghĩ, Hạo Thiên nhất định nói với cô đám cưới của chúng tôi là giả, nhưng mà tôi muốn nói với cô, tôi không nghĩ vậy. Tôi thật sự yêu anh ấy, tôi sẽ không rời khỏi anh ấy. Tôi cũng biết hai năm nay anh ấy vẫn luôn trở về gặp cô. Tôi cũng nói tôi sẽ không để ý, bởi vì chăm sóc ba nên không quan tâm đến. Hiện tại tôi không muốn Hạo Thiên vất vả như vậy." Daisy nhìn cô nói."Cô muốn nói gì?" Thích Vi Vi có chút không rõ, cô ta rốt cuộc muốn nói với mình cái gì?"Vi Vi, tôi muốn cô chuyển đến sống cùng chúng tôi, như vậy Hạo Thiên sẽ không phải chạy bên này bên kia. Tôi nghĩ chúng ta ba người hợp lại sẽ rất hạnh phúc." Daisy nhìn cô, nói ra mục đích của mình."Cô có biết cô đang nói gì không?" Thích Vi Vi sửng sốt, mình cùng cô ta ở chung một chỗ, vậy chẳng phải mình thành vợ bé?! Không! Cô nhất định không cho phép bản thân sa đọa thành cái dạng này, càng không thể chịu được cuộc sống như vậy, lập tức nói"Tôi không đồng ý.""Cô không đồng ý?! Vậy cô muốn làm sao bây giờ? Hạo Thiên rời khỏi tôi để chọn cô chắc chắn là không có khả năng. Tôi nói cho cô biết, anh ấy đã đồng ý với ba tôi suốt đời sẽ đối tốt với tôi, huống chi, chúng tôi..." Daisy tạm dừng một chút "Chúng tôi đã ở cùng một chỗ."Thích Vi Vi lập tức mở to hai mắt nhìn cô ta. Cô ta nói cái gì? Bọn họ đã ở cùng một chỗ??! Thế nhưng, anh rõ ràng đã nói, anh sẽ không cùng cô ấy ở cùng một chỗ. Tim cô bỗng đau nhức."Đừng kinh ngạc như vậy. Cô thực sự tin lời nói của đàn ông sao? Thời gian ở Mỹ chúng tôi cũng đã trở thành vợ chồng thực sự, vốn muốn có con, nhưng phải chăm sóc ba nên tôi đã từ chối." Sắc mặt Daisy vẫn như được lời nói của cô, Thích Vi Vi như bị một mũi dao nhọn cắm vào ngực, không nhìn thấy máu nhưng thật đau đớn. Sao mình lại ngu ngốc như vậy, bọn họ là vợ chồng danh chính ngôn thuận, làm sao có thể không cùng ở một chỗ, hơn nữa Daisy lại xinh đẹp như vậy. Cô dựa vào cái gì mà tin tưởng anh??!"Vi Vi, hôm nay tôi tìm cô, Hạo Thiên cũng không biết. Nhưng nếu cô đáp ứng cùng chúng tôi ở chung một chỗ, Hạo Thiên nhất định sẽ rất cao hứng...""Được rồi, Daisy, cô đừng nói nữa. Tôi sẽ không gặp lại anh ấy, cũng sẽ không cùng anh ấy có bất kỳ quan hệ gì nữa." Thích Vi Vi thô bạo ngắt lời cô."Tôi không phải có ý đó, tôi không phải muốn hủy đi quan hệ của cô và Hạo Thiên. Tôi chỉ muốn chúng ta đều có thể hạnh phúc." Daisy giải thích."Hừ." Thích Vi Vi cười khẩy một cái, nhìn chằm chằm cô "Cô thật là ngây thơ. Hai vợ một chồng sẽ hạnh phúc sao? Tôi nói cho cô biết, tôi sẽ không làm như vậy, tự tôn của tôi cũng không cho phép. Tôi sẽ rời đi. Tạm biệt." Nói xong cô xoay người bỏ chạy, cô cũng không ở đây nổi thấy cô đau khổ chạy đi, ánh mắt Daisy mang theo áy náy "Xin lỗi, tha lỗi cho tôi..., tôi làm như vậy chỉ vì quá yêu anh Hạo Thiên, tôi không thể mất anh ấy, nhưng mà trong lòng anh ấy chỉ có cô. Kết hôn hai năm cũng chưa từng cùng tôi ở một chỗ, cho nên tôi nhất định phải làm cho cô rời xa anh ấy."Lao ra khỏi quán cafe, điện thoại của Thích Vi Vi liền vang lên. Cô nhìn thấy dãy số của Uông Hạo Thiên liền quát "Uông Hạo Thiên, tôi nói cho anh biết, chúng ta chia tay. Từ nay về sau đừng gọi điện cho tôi nữa, cũng đừng tìm tôi. Tôi sẽ không gặp lại anh, cũng sẽ không tiếp điện thoại của anh nữa. Tạm biệt!" Nói xong liền tắt vào một gốc cây, cô hung hăng lau nước mắt. Đừng khóc. Không được khóc. Cô phải kiên cường. Cô không phải mình ngày Hạo Thiên bị cô nạt, không hiểu ra sao cả. Từ Mỹ trở về, xử lý xong công việc đã muốn gặp cô, cô lại đột nhiên nổi giận với mình, còn nói cái gì chia tay, lập tức gọi thấy lại là dãy số của anh, Thích Vi Vi lập tức tắt điện thoại. Anh còn tìm mình làm gì! Giới thiệuTrịnh Thư Ý tận mắt nhìn thấy bạn trai mình phản bội mình, mà không ngờ trái đất tròn vậy, cô lại đụng phải ông cậu của tiểu tam ngồi chiếc xe cổ siêu sang Rolls-Royce Phantom, thậm chí còn có biển số ngũ quý hào lại cái tên đàn ông cặn bã mà mình vừa chia tay, thêm cả cái ả trà xanh đeo dính lấy tên kia, cô cảm thấy khó chịu vô cùng, tâm trạng không tốt mới chiếc hắn ta nghĩ leo lên nhà quyền quý để ăn sung mặc sướng à?Thế thì tôi phải để cho hai kẻ vô sỉ kia nếm mùi đau khổ mới đượcTôi đây sẽ làm mợ của mấy người, để đến khi cần nịnh nọt thì mấy người cũng phải cung kính với biết lúc ấy Trịnh Thư Ý lấy tự tin ở đâu ra, cô nở nụ cười nhẹ nhàng gõ cửa sổ ghế sau Roll-Royce sổ xe chậm rãi hạ xuống, người đàn ông trẻ tuổi nhìn sang với ánh mắt sâu thẳm đầy quyến rũ đằng sau cặp mắt tim Trịnh Thư Ý khẽ nảy lên Ả thảo mai kia trông chả ra sao mà cậu cô ta lại đẹp trai thế này ư?Vài tháng sau, Trịnh Thư Ý thân mật kéo tay người đàn ông ngồi vào ghế sau Roll-Royce Phantom, nhìn thấy ả thảo mai và tên bội bạc kia từ xa, cô ngang ngược ngoắc tay với bọn họ“Thấy người lớn sao không chịu đến chào?”Gương mặt cô ả tái mét như màu gan heo, chậm rãi bước tới, nhìn tài xế đang ngồi trên ghế lái, gọi một tiếng, “Chào cậu.”Trịnh Thư Ý “…?” Ông chủ Nhạc cười hô hô giới thiệu nào nào, để chú giới thiệu, đây là con gái lớn chú, tên Nhạc Linh, năm nay 30 tuổi, chắc cũng sàn tuổi với Thẩm Lục.” Nhạc Linh thay đổi luôn vẻ chua ngoa đanh đá vừa rồi, lập tức nói “à, hóa ra là cô Thẩm à! Chắc đây là hai anh em Thẩm gia rồi ạ, anh em nhà Thẩm gia đúng là xinh đẹp quá mức thật đấy!” Thấy Nhạc Linh ra vẻ hoàn toàn quên mất hình ảnh bẩn thỉu của mình ở cửa hàng đồ dùng sơ sinh, chào hỏi mọi người với vẻ lần đầu gặp nhau, Thẩm Lục và Thẩm Thất không biết nói gì. Tuy Thẩm Tử Dao cũng rất ngạc nhiên và bất ngờ, nhưng bà cũng biết việc ba đứa con Nhạc gia không đáng tin cậy, vì vậy lập tức nói “đây là đại tiểu thư Nhạc gia à! Lần đầu gặp nhau, mong cháu chiếu cố cho! Mời cháu ngồi xuống!” Thẩm Lục và Thẩm Thất cùng nhìn sang Thẩm Tử Dao. Trong lòng hai người đều nghĩ mẹ coi trọng người đàn ông này đến thế sao, mà phải đi làm mẹ kế của người phụ nữ như vậy chứ? Nhưng mẹ đã nói như thế rồi, Thẩm Thất và Thẩm Lục cũng không đành làm mẹ bẽ mặt, đều gật đầu chào “chào cô Nhạc!” Nhạc Linh ngồi ngay xuống bên cạnh Thẩm Lục, ra vẻ rất thân thiết nói “ái chà, đều là người một nhà rồi, còn gọi cô Nhạc gì nữa! Cứ gọi một tiếng chị, là chị vui rồi!” Chị ở đâu ra mà chị đấy? Mặt mũi chị to đến thế sao? Vừa rồi vẫn còn chua ngoa đanh đá nói đểu không có tiền mua thì ra mua hàng chợ cơ mà! Vì sao nét mặt của cô ta có thể thay đổi nhanh chóng không chút dấu vết gì vậy? Thẩm Lục ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc trên người Nhạc Linh, anh lập tức thấy khó chịu ở mũi, liền quay đầu sang bên Thẩm Thất, không nhìn Nhạc Linh nữa. Thẩm Thất cũng ngửi thấy mùi sặc sụa. Thẩm Thất là nhà tạo mẫu cao cấp, rất nhạy cảm với mùi hương. Mùi nước hoa này có lẽ là sản phẩm của một thương hiệu nhỏ của Pháp mới ra mắt năm ngoái, đây là dòng nước hoa gợi cảm. Nhưng, những người mua dòng nước hoa này, về cơ bản đều không phải tầng lớp thượng lưu, mà là những người có nghành nghề đặc biệt. Khi Nhạc Linh mua loại nước hoa này, không biết đã tìm hiểu kỹ chưa? Nhạc Linh hình như không nhìn thấy Thẩm Lục đang né tránh cô, tiếp tục lại gần “trước đây thường hay nghe bố nhắc đến mọi người, không ngờ hôm nay mới lần đầu tiên được gặp mặt! Mai sau có cơ hội thường xuyên đến nhà chơi nhé!” “À, cảm ơn!” Thẩm Lục cảm ơn rất máy móc. Nhìn Thẩm Lục xem, sự chịu đựng của anh gần như lên đến đỉnh điểm rồi. Thẩm Thất lập tức đứng dậy, ngồi sang bên kia của Nhạc Linh, không nói năng gì kéo luôn cô về phía mình, giả vở nhiệt tình nói “hôm nay em mới biết chị Linh lấy chồng ở thành phố G, chúng ta ở gần nhau vậy, mai sau nhớ thường xuyên qua lại với nhau. Chú Nhạc và mẹ em là bạn tốt, chúng ta tất nhiên cũng là bạn tốt rồi?” Nhạc Linh sau khi bị Thẩm Thất kéo đi, lúc này Thẩm Lục mới được giải thoát. Anh lập tức lại gần Thẩm Tử Dao, rút xa khoảng cách với Nhạc Linh. Nhạc Linh rất có hứng thú với Thẩm Thất, vì cô biết Thẩm Thất là phu nhân Tổng tài của Hạ gia. Người phụ nữ của Hạ Nhật Ninh! Đây là mối quan hệ có soi đèn lồng cũng không với tới được đâu đấy. “Đúng rồi đúng rồi. Sau này chúng ta là người một nhà rồi!” Nhạc Linh nghĩ đến, mình sắp được làm họ hàng của Hạ gia, vậy tương lai còn gì đáng lo nữa! Nhạc Linh thậm chí nghĩ đến việc cô mặc những bộ quần áo bản giới hạn, đeo những bộ trang sức đắt tiền, nhận sự nịnh bợ và tâng bốc của các quý bà thành phố G. Cô ta vui đến nỗi sắp bay lên rồi. Thẩm Thất ho nhẹ một tiếng, chuyển chủ đề “đi lâu như vậy, chắc cũng hơi đói rồi. Chúng ta ăn chút đồ đi nào!” Ông chủ Nhạc cũng nói “đúng rồi đúng rồi, các cháu đi mua sắm lâu rồi chứ? Ăn chút đồ ăn lấy lại thể lực nào!” Thẩm Thất không muốn giao lưu với Nhạc Linh, cô cúi đầu nhìn xuống, rồi gọi nhân viên phục vụ đến. Nhạc Linh thấy những món Thẩm Thất gọi, không có món nào rẻ tiền, lập tức có chút không vui. Bữa ăn hôm nay, là bố cô ta trả tiền đó? Nhạc Linh chính là loại người như vậy, mình ăn của người thì được, người ăn của mình, thì không được. Cho dù cô ta muốn dựa vào Hạ gia để lên đời, cô cũng thấy tiếc. Thẩm Thất không nhìn thấy vẻ mặt của Nhạc Linh, nhưng Thẩm Lục nhìn thấy. Thẩm Lục thật không biết phải tỏ ra như thế nào nữa. Vốn dĩ, anh không hề phản đối nếu mẹ muốn đi bước nữa. Nhưng ít ra cũng phải tìm người đáng tin cậy chứ? Nhìn xem Nhạc Linh này, cơm còn chưa ăn, vẻ mặt đã rất khó chịu rồi! Đây là cô ta đang sợ tốn tiền sao? Thẩm Lục thấy Thẩm Thất chọn xong món, đưa tay ra đỡ lấy menu, gọi thêm mấy món nữa, anh chọn toàn món đắt tiền, món nào đắt thì gọi món đấy. Quả nhiên, mặt Nhạc Linh bắt đầu như bị chuột rút. Ông chủ Nhạc thì không nghĩ gì, ông thấy Thẩm Lục và Thẩm Thất nể mặt như vậy, trên khuôn mặt có vẻ rất vui. Thẩm Tử Dao thì thấy hơi ngại, bà không biết nên nói gì. Thật ra Thẩm Thất và Thẩm Lục không phải là người phô trương lãng phí như vậy, nhưng hôm nay họ thật sự đã gọi rất nhiều món. Họ đã gọi đủ cho mười người ăn rồi, nhưng vẫn đang gọi tiếp! Thẩm Lục gọi xong món cuối cùng, mới đưa menu cho nhân viên phục vụ “tạm thời gọi những món này, không đủ sẽ gọi thêm. Cảm ơn.” Cơ bắp trên mặt Nhạc Linh vẫn đang rung chuyển. Chỗ này còn chưa đủ sao? Họ ăn được nhiều đến thế sao? Chỉ là uống trà chiều thôi mà! Có phải tiệc buổi tối đâu!。 Thẩm Thất và Thẩm Lục hai anh em cùng một ý nghĩ, Thẩm Thất lập tức hiểu ngay ý của Thẩm Lục. Hai anh em đều có ý định chơi đểu Nhạc Linh. Vì sao phải chơi đểu cô ta? Cô tưởng giả vờ lần đầu tiên gặp mặt, là có thể xóa bỏ những hành vi công kích Thẩm Tử Dao, tại cửa hàng đồ sơ sinh vừa rồi sao. Thân là con cái, không bảo vệ mẹ mình, thì có còn là con người không? Thẩm Lục dẫn đầu khai hỏa trước “anh rể hiện đang làm công việc gì hả chi?” Mặt Nhạc Linh cứng đơ, sau đó lại cười ngay trả lời “cũng không có gì. Chỉ là làm chủ quản ở một công ty nhỏ thôi. À à, chúng ta gọi nhiều đồ ăn thế, sao mà ăn hết được? hay để chị gọi cả anh đến đây!” “Chị Nhạc khiêm tốn quá, nhìn phong thái chị tốt như vậy, anh rể chắc không kém đâu!” Thẩm Thất tiếp tục bổ sung “anh rể có thể lấy được chị, đúng là anh ấy có phúc đấy!” Bản tính Thẩm Thất vốn hiền lành, cô sẽ không nói điều gì quá đáng, Thẩm Lục thì khác, anh được Sùng Minh tiêm nhiễm vào đầu, giờ đã bắt đầu có khuynh hướng xấu bụng hơn rồi. Thẩm Lục hỏi thẳng “lương của anh rể bao nhiêu tiền một năm?” Thẩm Thất suýt nữa thì sặc nước. Tính cách không chịu tha cho người khác của Thẩm Lục, càng ngày càng giống Sùng Minh rồi đấy. Quả nhiên, sắc mặt Nhạc Linh rất khó coi, ừ ừ à à trả lời “cũng chỉ có thể thôi? Không thể so với các em được!” Thẩm Lục lập tức nói “nếu sự nghiệp của anh rể đang trong giai đoạn kém cỏi, bữa cơm này sao có thể để chị Nhạc mời được? Bữa cơm này để em trả tiền đi!” Thẩm Thất lập tức nói “không, cứ để em trả đi! Em ít tuổi nhất! Phải để em trả mới đúng!” “Anh là đàn ông ở đây, sao lại có thể để phụ nữ trả tiền được?” Thẩm Lục tiếp tục nói. Sắc mặt Nhạc Linh lại thay đổi đột ngột, ngón tay đang định nhắn tin gọi chồng đến đây, lập tức dừng lại ngay. Nếu cô gọi chồng đến, sẽ thành ra hai vợ chồng phải trả tiền sao. Nhạc Linh nhẹ nhàng đặt điện thoại xuống, nói “trời ơi, em trai Thẩm gia đúng là khách sáo quá. Lần này em mời rồi, lần sau nói gì thì cũng phải để chị mời đấy! Dù sao chị cũng lớn tuổi hơn mà.” Nghe ba người con đối thoại, mặt ông chủ Nhạc và Thẩm Tử Dao rất ngượng. Truyện Lấy Nhầm Tổng Tài Lãnh Khốc của Ngạn Thiến có nội dung rất độc đáo và gây cấn. Nhân vật chính trong truyện vì để cứu lấy mẹ mình nên đã bán thân, lấy người mà cô không yêu, mẹ cô đã chọc phải người không nên chọc..Người bỏ tiền ra mua không ai khác chính là người đàn ông đó. Cô tức giận nhưng không thể làm được gì, vì nếu cô làm gì hại đến hắn thì mẹ cô sẽ gặp nguy kỳ lạ thay, trong lễ cưới lộng lẫy kia, chú rể tiến về phía cô nhưng cô lại không phải là cô dâu mà lạ một cô gái khác. Rốt cuộc chuyện kỳ lạ này là gì mời các bạn cùng theo dõi đón đọc!!

lấy nhầm chồng tổng tài