Được xem là thành viên kém “may mắn” nhất nhóm AXN. Tháng 5/2017, Trần Nguyên đã đột ngột qua đời do đột quỵ ở tuổi 34. Thông tin này đã khiến khán giả không khỏi bàng hoàng và thương xót. Trần Nguyên sinh năm 1983, quê gốc ở Đắc Lắk. Năm 2004, anh gia nhập nhóm AXN Huỳnh Bích Phương giờ có cuộc sống nhẹ nhàng, bình yên bên gia đình. Là một trong những người đẹp sở hữu nhan sắc nổi bật của làng giải trí Việt, Huỳnh Bích Phương từng là thí sinh được kỳ vọng đăng quang cuộc thi Hoa hậu Việt Nam 2010. Sở hữu chiều cao 1m68, số Tháng 3/2010, cô kết hôn cùng ông xã Tường Huy và rút khỏi nhóm Mắt Ngọc để sang Mỹ định cư. Tại xứ cờ hoa nữ ca sĩ không duy trì ca hát mà chuyển hướng theo học ngành y khoa chuyên về siêu âm để ổn định cuộc sống. Thời gian đầu, cô gặp khó khăn khi phải vượt qua Đời Nghệ Sĩ tuần này là sự tham gia của một nghệ sĩ rất quen thuộc với khán giả cả nước. Nhắc đến anh, người ta nhớ đến hình ảnh một nam diễn viên hài dí dỏm, cá tính trên sân khấu: nghệ sĩ hài Hồng Tơ. Những ngày cuối đời, bà làm công quả ở chùa, rồi bị đột quỵ, lìa đời. Nghệ sĩ Việt Hùng qua đời trước đó nhưng ước nguyện được nằm kề bên nhau của 2 người khi rời cõi tạm đã không thể thực hiện. Ca sĩ Ngọc Bích cho biết: “Bên này mua đất nghĩa trang rất Ngọc Linh cũng từng chia sẻ, ở nhà cô rất hay “ăn hiếp” ông xã vì được cưng. Hiện tại, Ngọc Linh đang hạnh phúc cùng hai cô con gái đang ở tuổi ăn, tuổi lớn. Sau hơn 13 năm giải nghệ, thỉnh thoảng Ngọc Linh vẫn xuất hiện một vài chương trình cho đỡ nhớ nghề. Mỗi Tiểu sử nghệ sĩ Ngọc Bích. Những bài hát hay nhất của Ngọc Bích, tuyển tập vọng cổ cải lương của Ngọc Bích, nghe và tải vọng cổ cải lương Ngọc Bích Ngọc Bích - Giọng ca Ngọc Bích - Nghe tải mp3 giọng ca Ngọc Bích - Vọng cổ, tân cổ giao duyên, cải lương hay nhất Để tìm hiểu về cuộc đời của Ngọc Giàu, cũng như sự nghiệp sân khấu của bà trong những năm đầu tiên, mời các bạn đọc lại các bài báo được xuất bản từ đầu thập niên 1960 (60 năm trước) sau đây: Bài báo trên báo Phụ Nữ Diễn Đàn: Tư liệu của Thùy Trang. Một Cách Vay Tiền Trên Momo. Chị K – người mẹ thứ hai của cháu Bích - đã có những tâm sự rất chân tình với PV về cô con gái đặc biệt của dự kiến, ngày 30/3 tới đây, Tòa phúc thẩm TANDTC sẽ mở phiên tòa xét xử phúc thẩm vụ trọng án giết người, cướp tài sản tại tiệm vàng Ngọc Bích tại phố Sàn, Lục Nam, Bắc Giang do sát thủ Lê Văn Luyện gây đây cũng có thông tin cho rằng, cháu Trịnh Thị Ngọc Bích – nạn nhân sống sót duy nhất sau thảm án đã biết rõ thông tin về những người ruột thịt của mình đã bị thiệt mạng và sẽ tham dự phiên tòa phúc thẩm. Vậy cuộc sống của Bích hiện nay ra sao và cháu có sẵn sàng có mặt ở phiên tòa sắp tới? Chị K – người mẹ thứ hai của cháu Bích đã có những tâm sự rất chân tình với PV về cô con gái đặc biệt của Bích đón sinh nhật lần thứ 8 trong Bệnh viện Việt Đức. Khóc cả ngày khi biết hung tinChị K - Người mẹ thứ hai của cháu Bích kể “Khi đưa cháu về quê ở Lục Nam Bắc Giang, xe ô tô đi qua phố Sàn, Bích nói với tôi “Mẹ ơi, đi chầm chậm thôi, cho con nhìn nhà con một chút”. Tôi nói với cháu “Con muốn vào nhà con không, để mẹ đỗ xe lại?”. Bích đáp nhanh “Không, con sợ lắm! Mẹ đi chầm chậm lại là được rồi”. Xe đi qua nhà, Bích thở dài…Hôm mồng 2 Tết Nhâm Thìn vừa qua, Bích hỏi tôi “Mẹ ơi, bố mẹ và em gái con đã chết rồi, phải không?”. Nghe cháu nói, tôi thấy đau nhói trong lòng. Tôi hỏi cháu “Nếu bố mẹ con và em không còn, con có buồn không?”. Bích nghẹn ngào nói “Con buồn lắm!”. Bích khóc cả ngày hôm đó. Không khí Tết trong gia đình trầm xuống. Nhìn Bích ngồi khóc nức nở, tôi cũng không kìm lòng được nhưng vẫn cố động viên “Bố mẹ con không còn, con còn có mẹ. Mỗi người một số phận, mẹ sẽ chăm sóc, thương yêu con suốt đời”. Rồi hai mẹ con ôm nhau khóc tức tưởi, khóc như chưa bao giờ được khóc…”.“Mẹ yên tâm, con không xem đâu…”Theo chị K, từ khi vụ thảm sát xảy ra, gia đình và người thân vẫn giấu cháu Bích chuyện bố mẹ và em cháu đã mất. Chuyện giấu sự thật đau lòng này không ngoài mong muốn cháu Bích mau chóng hồi phục sức khỏe và tâm lý. Chỉ đến khi phiên tòa hình sự sơ thẩm xét xử bị cáo Lê Văn Luyện diễn ra cách đây hơn 2 tháng ngày 11/1/2012, cháu Bích mới biết sự thật thương tâm K nhớ lại “Lần trước gia đình về Bắc Giang tham sự phiên tòa sơ thẩm, chúng tôi cũng đưa cháu Bích đi cùng. Nhưng cảm thấy tâm lý và sức khỏe cháu chưa ổn định nên gia đình không cho vào tòa. Cũng trong dịp đó, gia đình tôi có đến tham dự đám cưới một người bà con trong họ ở Bắc Giang. Trong đám cưới, có nhiều người dân ở quê vô ý hỏi tôi “Nó biết bố mẹ và em bị chết chưa?”. Bích cũng có mặt trong đám cưới nên nghe được câu nói này”.Hiện tại, cháu Bích được gia đình chị K xin cho vào học lớp 3 tại một trường quốc tế ở phía Nam. Chị K tâm sự “Bích là đứa trẻ thiệt thòi quá nhiều, chúng tôi muốn bù đắp cho cháu được bằng bạn, bằng bè. Mặc dù cháu học trễ so với các bạn trong lớp gần 2 tháng, nhưng Bích vẫn theo kịp và đạt thành tích xuất sắc trong học kỳ vừa rồi. Ở trường Bích học cả Tiếng Việt và tiếng Anh. Tay phải của Bích chưa thể cầm bút được, nên Bích chuyển sang cầm bút bằng tay trái và viết rất đẹp, đoạt giải thưởng viết chữ đẹp của cháu đoạt 3 bằng khen của trường, để động viên con, tôi lái ô tô đưa Bích ra biển chơi. Khi trên xe, tôi hỏi con gái “Con học giỏi, mẹ rất vui. Bây giờ con thích gì, mẹ sẽ thưởng ngay! Bích quay sang nói với tôi “Con thích máy vi tính. Nhưng con biết vì sao mẹ không muốn cho con dùng máy vi tính. Mẹ nghĩ con sẽ xem chuyện gia đình nhà con qua máy vi tính… mạng internet – PV”.Nói đến đây, giọng cháu Bích chùng xuống, nghẹn lại. Rồi cháu nói tiếp “Mẹ yên tâm, con không xem đâu”. Nghe con gái 8 tuổi nói như người lớn, tôi mua cho con gái một chiếc máy vi tính xách tay. Từ ngày có máy vi tính, Bích rất vui, giữ đúng lời hứa, không vào mạng đọc báo về vụ thảm sát gia đình mình do hung thủ Lê Văn Luyện gây vào đó, Bích lên mạng lấy rất nhiều bài hát về gia đình, cha mẹ, đặc biệt là các trang nhật ký viết về cha mẹ, con cái. Cứ về đến nhà, ăn uống, học hành xong, cháu lại bật máy vi tính lên, mở những bài hát “tủ” về gia đình những bài hát mà trước kia bố mẹ và em gái của Bích thích nghe một cách khoan khoái…”.Cũng theo chị K cho biết, 3 tháng một lần, Bích phải bay ra Hà Nội gặp các bác sỹ Bệnh viện Việt Đức để khám và theo dõi và tiếp tục điều trị bàn tay phải. Hiện tại, cánh tay phải của Bích vẫn đang trong quá trình phục hồi, chưa thể cầm nắm được như bình thường. Cánh tay trái cũng bị ảnh hưởng nên chưa thể cầm nắm được như bình thường, chỉ cầm được bút và những vật dụng nhẹ như ly chung, hàng ngày chị K vẫn phải tự tay chăm sóc, làm cho mọi việc, kể cả vệ sinh cá nhân, mặc quần áo cho cô con gái “đặc biệt” của mình. Mặc dù người giúp việc của gia đình cũng có thể làm được những việc này, nhưng tình cảm mẹ con, chị K vẫn thích tự mình làm mọi việc giúp Bích. Khi ở trường, Bích có một cô phục vụ riêng, luôn theo sát bên mình, giúp em trong mọi sinh hoạt hàng đây, sau khi xuất viện Bích nặng 32 kg, do được chăm sóc chu đáo, hiện giờ Bích nặng 37kg. Hàng ngày, Bích vẫn phải uống thuốc và có một bác sỹ vật lý trị liệu chữa trị 4 giờ/ 1 ngày trưa 2 tiếng, tối 2 tiếng. “Thật sự cháu Bích bây giờ ít có thời gian để nghỉ ngơi. Các bác sỹ cho biết, nếu không tập luyện đều đặn và đúng phương pháp, cánh tay phải của cháu sẽ teo lại” – chị K cho mơ trở thành nhà thiết kế…Về việc sắp tới, cháu Bích có tham gia phiên tòa phúc thẩm xét xử Lê Văn Luyện, chị K chân tình “Chúng tôi đã suy nghĩ rất kỹ, nếu cho cháu Bích tham dự phiên tòa, sẽ mang lại được gì và mất cái gì. Mọi người đang muốn cháu quên đi tất cả quá khứ đau buồn của gia đình mà bản thân cháu từng chứng kiến. Bây giờ đưa cháu ra tòa làm nhân chứng, vô hình trung sẽ gợi lại quá khứ hãi hùng, đau thương của cháu và gia nhất, tâm lý cháu chưa ổn định, rất có thể sẽ bị ảnh hưởng ghê gớm. Thứ hai, khi nghe lại toàn bộ vụ đâm chém, đầu óc cháu không như người lớn, làm sao có thể chịu đựng được… Luật sư bảo vệ quyền và lợi ích hợp pháp cho gia đình cũng muốn đưa cháu ra tòa làm chứng, nhưng chưa chắc gia đình cho cháu đi Bắc Giang tham dự phiên tòa phúc ra, bác sỹ tâm lý khuyên gia đình không nên cho Bích tham dự phiên tòa phúc thẩm ngày 30/3 tới đây. Bởi vì trước ống kính máy ảnh của nhà báo, nghe Tòa luận tội kể lại vụ thảm sát đẫm máu, e rằng cháu Bích sẽ không thể chịu nổi. Hơn nữa, lúc này thần kinh cháu chưa ổn định, thỉnh thoảng cháu còn khóc cả nửa ngày liền. Những ngày cháu đi học thì không sao, nhưng trong những ngày nghỉ đi học thứ 7, Chủ nhật cháu thường ngồi trong phòng khóc một mình. Những lúc đó, Bích nhớ về gia đình, nhớ bố mẹ, nhớ em lắm…”.Khi PV hỏi cháu Bích hiện giờ có mong muốn, ước mơ điều gì, chị K phấn chấn hẳn lên “Con tôi có ước mơ đẹp lắm. Bích ước mơ lớn lên trở thành một tiến sĩ thiết kế nhà đẹp. Học ở trường quốc tế này, học sinh học hết lớp 12 sẽ được tạo điều kiện ra nước ngoài học tiếp đại học. Hướng của gia đình sẽ cho Bích đi du học ở nước ngoài. Bản thân cháu cũng muốn đi học ở nước ngoài”. Cầu chúc cho cô bé này sẽ hạnh phúc trong vòng tay nhân ái vô bờ của nhưng người thân trong gia đình và mọi Thiên Long Đời sống & Pháp luật "Kiều nữ" Bích Sơn của đoàn cải lương Thanh Minh, Thanh Nga ngày xưa và bây giờVới mái tóc bạc trắng, gương mặt phúc hậu, nữ nghệ sĩ từng được khán giả yêu mến cải lương đặt nghệ danh là "Kiều nữ của sân khấu cải lương" năm nay đã 82 tuổi. Dáng đi của nữ nghệ sĩ vẫn còn nhanh nhẹn, nụ cười vẫn tươi khi gặp khán giả nhận ra bà. Nghệ sĩ Bích Sơn không tham gia bất kỳ một sự kiện văn nghệ nào của cộng đồng kiều bào tại Mỹ hơn 20 năm qua. Bà sống tại một khu vực có đông người Mỹ gốc Hoa và Việt tại Los Angeles. Bà cho biết sức khỏe vẫn tốt do mỗi ngày bà chịu khó cùng chồng đi dạo bộ quanh các con phố gần nhà. Dù không tham gia các sự kiện văn nghệ nhưng bà vẫn liên lạc thường xuyên với các nghệ sĩ sinh sống ở hải ngoại. NS Phượng Liên cho biết thi thoảng hai bà có nói chuyện thăm hỏi sức khỏe và nhắc lại những vở tuồng hay của sân khấu cải lương, bộ môn mà đến nay đã tròn một thế kỷ. Kiều nữ Bích Sơn ngày nayBà đã từng nói với PV khi liên hệ với bà qua sự giới thiệu của NS Phượng Liên "Tôi cảm ơn tấm lòng của khán giả yêu mến tôi, dù có nhiều lời mời từ khán giả kiều bào tại Mỹ mong muốn Bích Sơn xuất hiện trong các chương trình văn nghệ cộng đồng nhưng tôi đã từ chối. Vì năm nay tôi đã 82 tuổi rồi, quay lại sàn diễn không còn như xưa sẽ làm khán giả thất vọng" – Theo lời NS Phượng Liên, có lẽ NS Bích Sơn muốn khán giả chỉ nên nhớ hình ảnh một "Kiều nữ" ngày nào trên sân khấu cải lương với giọng ca trầm ấm, đôi mắt đẹp thoáng buồn của bà. "Thời đó, vẻ đẹp của NS Bích Sơn thích hợp vào vai mỹ nhân xứ Nhật, cộng thêm bà có giọng hát trầm bổng, nhịp nhàng với tiếng đàn samisen đã thấm vào lòng khán giả. Nên vở "Khi hoa anh đào nở" ra đời đã đưa bà lên đỉnh cao vinh quang, bà được trao giải Thanh Tâm năm 1960" – nhà báo lão thành Huỳnh Công Minh nhắc lại. Một thời bà làm say đắm khán giả với nghệ danh do người xem tặng, "Kiều nữ Bích Sơn".Nhắc lại kỷ niệm năm 1962, khi bà Bầu Thơ ký hợp đồng mời nghệ sĩ Bích Sơn về diễn cho đoàn Thanh Minh Thanh Nga, danh hài Bảo Quốc nói lúc đó NSƯT Thanh Nga đoạt huy chương vàng giải Thanh Tâm năm 1958, trong số nữ nghệ sĩ trẻ đẹp được mời về đoàn có NS Bích Sơn, Phương Ánh, Bích Thủy, Thanh Thanh Hoa, Ngọc Giàu, Thúy Lan. "Các chị là nữ diễn viên thế hệ mới, đã cùng với các nữ danh ca Út Bạch Lan, Ngọc Nuôi, Bé Hoàng Vân và các nam nghệ sĩ Út Trà Ôn, Hữu Phước, Thành Được, Việt Hùng, Út Nhị, Văn Chung…làm nên thương hiệu sáng rực cho Thanh Minh, Thanh Nga. Gia đình chúng tôi luôn nhớ ơn chị Bích Sơn và các nghệ sĩ đã cộng tác với má tôi – bà Bầu Thơ" – NSƯT Bảo Quốc đã tâm sự. "Kiều nữ Bích Sơn" lúc trẻNS Bích Sơn là cháu của nghệ sĩ tài danh Bích Thuận. Bà sớm bộc lộ năng khiếu nghệ thuật nên được NS Bích Thuận dẫn đắt vào nghề diễn viên vào những năm 1955-1956. Bà đã có những vai diễn được khán giả thời đó mến mộ trên sấn khấu đoàn cải lương Kim Chung. "Khán giả nhớ nhất là mái tóc dài như suối phủ bờ vai, cặp mắt mơ mộng với nụ cười ẩn chứa nổi buồn man mác của Bích Sơn và còn một nét đặc biệt đó là cô gái đất Bắc có giọng ca truyền cảm, ngâm thơ rất hay" – NSƯT Hùng Minh – HCV giải Thanh Tâm năm 1959 đã nói. Năm 1957, NS Bích Sơn gia nhập đoàn cải lương Bích Thuận và lúc này thi sĩ Kiên Giang – Hà Huy Hà đang viết tuồng cho đoàn Bích Thuận, ông thấy NS Bích Sơn duyên dáng, thanh tao đã đặt cho bà nghệ danh "Kiều nữ" của sân khấu cải lương. Cũng như ông đã từng đặt nghệ danh "Con nhạn trắng Gò Công" cho nữ danh ca Phương Dung."Kiều nữ Bích Sơn" lúc trẻKhởi đầu sự nghiệp diễn viên trên sân khấu đoàn hát Kim Chung, nhưng NS Bích Sơn nổi bật trên sân khấu đoàn cải lương Thuý Nga trong vở "Khi hoa anh đào nở" của đôi soạn giả tài danh Hà Triều – Hoa Phượng. Sau đoàn Thúy Nga, NS Bích Sơn đã diễn qua nhiều đoàn hát như "Trăng mùa thu", "Thanh Minh - Thanh Nga". Bà có nhiều vai diễn ấn tượng trong những vở như "Tâm tình cô gái Thượng", "Tóc em chưa úa trăng thề", "Mối duyên thiên lý", "Hoa mùa gió loạn", "Áo cưới trước cổng chùa"… NS Bích Sơn còn tham gia bên điện ảnh, diễn xuất thành công vai Thu trong phim "Bụi đời" của đạo diễn Lê Mộng Hoàng năm 1957 và vai cô gái điếm trong phim "Thế hệ 20" do NSND đạo diễn Nguyễn Thành Châu thực hiện. Sau ngày đất nước thống nhất, bà đầu quân về đoàn "Thanh Minh – Thanh Nga", thể hiện xuất sắc những vai như Nữ tướng Thánh Thiên trong vở "Tiếng trống Mê Linh", Cố mẫu trong vở "Thái hậu Dương Vân Nga", Nhũ mẫu trong vở "Truyền thuyết tình yêu"…. Suy tim là nguyên nhân nhạc sĩ Ngọc Châu qua đời Thông tin nhạc sĩ Ngọc Châu đột ngột qua đời ở tuổi 55 khiến nhiều người thân, bạn bè và đồng nghiệp hết sức bàng hoàng, thảng thốt, tiếc thương. Vì cách đây không lâu, cụ thể là ngày 25/2 vừa qua, ca sĩ Ngọc Châu vẫn còn chia sẻ thông tin trên trang cá nhân và mọi người vẫn vào chúc mừng anh vì đã thoát cơn nguy thân, bạn bè, đồng nghiệp sẽ nhớ mãi nụ cười hiền lành của nhạc sĩ Ngọc Châu. Ảnh FBNV. Nhạc sĩ Ngọc Châu sinh ngày 16/09/1967 tại Hà Nội. Anh mất vào hồi 7h20 ngày 17/03/2022 tức 15/2 ÂL tại Bệnh viện Quân đội 108 do suy tim giai đoạn viếng sẽ diễn ra vào hồi 12h-13h ngày 19/03/2022 tức 17/02 ÂL tại Nhà tang lễ số 5 Trần Thánh Tông, Hà Nội. An táng tại quê nhà Ngọc Lâu, Phú Xuyên, Hà Nội. Theo nguồn tin mà người thân trong gia đình nhạc sĩ Ngọc Châu chia sẻ riêng với Dân Việt thì nhạc sĩ "Thì thầm mùa xuân" phát hiện mình bị bệnh tim cách đây 3 tháng. Thời điểm phát hiện bệnh tình thì bệnh đã ở vào giai đoạn 4. Sau gần 2 tháng điều trị ở Bệnh viện Quân đội 108 thì nam nhạc sĩ đã có dấu hiệu khỏe hơn và được bệnh viện cho về nhà. Đến 1 giờ sáng nay 17/3, bệnh tim của nhạc sĩ Ngọc Châu có dấu hiệu tái phát nên được em rể là ông xã của ca sĩ Khánh Linh đưa vào Bệnh viện Quân đội 108. Tuy nhiên, do bệnh quá nặng nên anh đã không qua khỏi. Nhạc sĩ ra đi ở tuổi 55 vào lúc 7h20 sáng, khi sự nghiệp âm nhạc đang vào độ sẻ riêng với Dân Việt, ca sĩ Ngọc Khuê cũng cho biết thêm, trước đây, nhạc sĩ Ngọc Châu từng vào TP. Hồ Chí Minh sinh sống và phát triển sự nghiệp. Tuy nhiên, cách đây hai năm, khi bố anh là nghệ sĩ đàn bầu Ngọc Hướng qua đời thì anh đã chuyển về Hà Nội ở hẳn với mẹ là NSƯT Vũ Dậu để tiện bề chăm sóc mẹ. Nhạc sĩ Ngọc Châu được nhiều nghệ sĩ quý mến vì hiền lành và hết mình với mọi người. Ảnh Tết Nguyên đán vừa qua, khi trải qua đợt điều trị một tháng rưỡi ở Bệnh viện Quân đội 108 thì nhạc sĩ Ngọc Châu được bệnh viện cho về điều trị ngoại trú. Thời điểm này, sức khỏe của nam nhạc sĩ đã có dấu hiệu khá hơn và tinh thần cũng ổn hơn."Ai cũng nghĩ anh Ngọc Châu sẽ khỏe vì anh ấy bị suy tim nhưng rất tỉnh táo. Bình thường, người bị suy tim độ 4 thì sẽ bị hôn mê, phải thở bằng máy và sống nhờ các thiết bị y tế hỗ trợ, còn anh Ngọc Châu thì lại vô cùng tỉnh táo. Anh ấy cảm nhận được những cơn đau của mình và biết mình đang như thế nào. Những ngày đau đớn, anh ấy luôn chịu đựng một mình và không hề than vãn bất kỳ điều gì", ca sĩ Ngọc Khuê chia sĩ Ngọc Châu tài năng, hiền lành nhưng sống khép kínGiọng ca "Chuồn chuồn ớt" tâm sự thêm "Anh Ngọc Châu là anh trai của Khánh Linh mà Khánh Linh là bạn thân của Khuê nên rất thân thiết. Anh Ngọc Châu xem Khuê như em gái. Gia đình hai bên có việc gì cũng đều quan tâm, hỗ trợ nhau. Thời điểm anh Châu phải vào viện điều trị bệnh, do Covid-19 nên không ai được phép vào thăm. Kể cả Khánh Linh cũng không được vào để chăm sóc".Nhạc sĩ Ngọc Châu ra đi ở tuổi 55 khi sự nghiệp âm nhạc đang vào độ chín. Ảnh mắt ca sĩ Ngọc Khuê, nhạc sĩ Ngọc Châu là một người rất tài năng, hiền lành, ít nói và hơi khép kín. Tuy nhiên, khi đã thân thiết và cởi mở thì nam nhạc sĩ lại là người hóm hỉnh và vui tính."Ngày xưa, Khuê thi Giọng hát trẻ Hà Nội và Tiếng hát Đồng bằng sông Hồng đã được anh Ngọc Châu tư vấn bài cho bài "Cô Tấm ngày nay" và "Hoa cỏ mùa xuân" của anh để hát. Chính anh Ngọc Châu là người đã dựng bài cho Khuê đi thi. Sau khi đoạt giải tại Giọng hát trẻ Hà Nội thì Khuê được đặc cách thẳng vòng loại Sao mai của miền Bắc. Ngoài đời, anh Ngọc Châu là người cực kỳ hiền lành và ít nói. Anh ấy sống khép kín và rất ít khi giao du với mọi người. Có vẻ như anh ấy hơi ngại tiếp xúc và ngại va chạm. Anh ấy không có nhiều bạn nhưng đã ai thân thiết với anh đều rất quý mến anh ấy. Với em gái Khánh Linh, anh Ngọc Châu ít khi biểu lộ tình cảm ra bên ngoài nhưng luôn cho em những ý kiến đóng góp chân thành và thẳng thắn", Ngọc Khuê tiết lộ sĩ Minh Quân chia sẻ với Dân Việt, anh rất sốc khi nghe tin nhạc sĩ Ngọc Châu qua đời. Bản thân anh đã được nam nhạc sĩ dìu dắt rất nhiều từ những ngày mới bước vào nghề hát."Nhạc sĩ Ngọc Châu là người đã hướng dẫn và giúp đỡ cho tôi rất nhiều từ những ngày mới đi hát. Tôi gần như là người đầu tiên thể hiện ca khúc "Mùa Thu vàng" của anh ấy. Thời các nhóm nhạc mới hình thành ở Hà Nội như Quả dưa hấu, Tích tắc, Con gái… chính anh Ngọc Châu là người đã sát cánh cùng các nhóm, đứng sau tư vấn và định hướng. Nhóm nhạc nào thời đó cũng hát bài do anh Ngọc Châu sáng tác. Lúc đó anh Ngọc Châu rất nổi tiếng. Các chương trình âm nhạc trên đài truyền hình đều do anh ấy thực hiện biên tập. Anh Châu là một người rất đặc biệt vì ngoài tài năng về sáng tác anh ấy còn hát rất hay. Mỗi khi đã chỉ dạy cho ai là chỉ dạy từng li, từng tí một. Chính tôi là người đã được anh Ngọc Châu dạy cho cách luyến láy khi hát nhạc trẻ để làm sao bài hát thực sự trẻ trung. Kể cả khi chúng tôi tham gia các cuộc thi âm nhạc, anh Ngọc Châu cũng không nề hà xa xôi, đến tận nơi hướng dẫn và hỗ trợ. Anh Ngọc Châu là người hiền lành, nhẹ nhàng và nhiệt tình với đàn em. Chưa bao giờ anh ấy mắng mỏ hay nói nặng lời với ai cả. Có lẽ vì thế mà ai biết và chơi với anh cũng đều rất quý mến anh. Anh em chúng tôi có không biết bao nhiêu kỷ niệm", ca sĩ Minh Quân bộc bạch ca sĩ Minh Quân, thời gian trước đây, khi biết tin nhạc sĩ Ngọc Châu về hẳn Hà Nội sống và điều trị bệnh tim, nhiều anh em và bạn bè trong giới nghệ sĩ muốn đến thăm hỏi anh nhưng anh đều từ chối. Nhạc sĩ Ngọc Châu sinh năm 1967, trong gia đình có truyền thống nghệ thuật. Bố là nghệ sĩ đàn bầu Phạm Ngọc Hướng, mẹ là nghệ sĩ Vũ Dậu, em gái là ca sĩ Khánh Linh. Nam nhạc sĩ tốt nghiệp khoa Sáng tác, Học viện Âm nhạc Quốc gia Việt Nam. Cuối thập niên 1990, đầu thập niên 2000, anh nổi tiếng với nhiều ca khúc như Thì thầm mùa Xuân, Chiều Xuân, Cô Tấm ngày nay, Ban mai xanh... Ca khúc Thì thầm mùa Xuân là lời tâm sự của nhạc sĩ về mối tình đầu, giúp nhạc sĩ vào top 10 bình chọn của Làn Sóng Xanh năm 1998. Ngoài sáng tác, anh từng đảm nhiệm phần thu và mix âm thanh cho chương trình Trò chơi âm thời kỳ đỉnh cao sự nghiệp, anh ít xuất hiện, tập trung với vai trò nhà sản xuất, hòa âm. Năm 2016, anh mới trở lại làng nhạc qua album Mùa yêu, hợp tác với em gái, gồm các ca khúc Nụ hôn Nồng cháy, Ngây thơ, Thì thầm mùa Xuân, Mùa Thu vàng do anh sáng tác. Ca sĩ Khánh Linh từng kể một ngày của anh trai cô là "Ngày ngủ, trưa dậy đi cà phê một mình hoặc với đồng nghiệp, bàn chuyện công việc, nhạc nhẽo rồi về phòng thu làm việc. Xong việc lại cà phê. Đêm về lại làm việc...". Anh nhiều năm chưa lập gia đình, một phần vì bận bịu công việc. Bích Ngọc lồng tiếng trong phòng thu - Ảnh NVCCGần 30 năm nay, Bích Ngọc là "giọng nói" của các diễn viên nổi tiếng Hong Kong như Trần Tú Văn, Tuyên Huyên, Trần Tuệ San, Chu Ân, Ôn Bích Hà, Lý Nhược Đồng... khi các bộ phim Đắc Kỷ Trụ Vương, Võ Tắc Thiên, Thiên long bát bộ, Anh hùng xạ điêu... đến với khán giả Việt sĩ lồng tiếng kỳ cựuChất giọng mềm, nhẹ, hơi có độ vang đó là cả một trời ký ức của rất nhiều khán giả ghiền phim bộ TVB. Trong những bộ phim của Fafilm Việt Nam phát hành, Bích Ngọc chính là người đọc câu giới thiệu "kinh điển" "Saigon Film dịch và lồng tiếng, Fafilm Việt Nam phát hành...". Ít ai biết Bích Ngọc từng là đào chánh triển vọng ở Đoàn kịch nói Kim Cương những năm cuối 1980, đã xuất hiện trong nhiều vở kịch hay của đoàn như Vực thẳm chiều cao, Lá sầu riêng, Nhân danh công lý, Lời nói dối cuối cùng, Xin đừng nói lời từ biệt, Con nai đen rừng Đế Thích...Khoảng năm 1991, chị kết hôn với nghệ sĩ Công Hậu. Giai đoạn này sân khấu thành phố bắt đầu khó khăn, Công Hậu lại bận rộn phim ảnh, vậy là Bích Ngọc lùi lại làm hậu phương chăm con cho chồng yên tâm làm nghệ thuật. Nhưng chị vừa nhớ nghề lại cũng mong tìm công việc ổn định để có thêm thu nhập. Cũng vừa đúng lúc Hãng TVB Hong Kong mở rộng thị trường, thầy Tạ người từng sống ở Chợ Lớn, rồi sang Hong Kong định cư đi khắp các nước Campuchia, Thái Lan... dạy lồng tiếng, sau đó sang Việt Nam tuyển người lồng tiếng phim TVB Hong Kong giọng chuẩn Sài Gòn khóa đầu tiên 1991. Bích Ngọc thi tuyển, chỉ một phân đoạn thôi mà chị làm người xem khóc nức nở. Vậy là ngay hôm sau, cô đào chánh ngày nào trở thành diễn viên lồng cười cùng nhân vật sau micro, âm thầm làm cho các nhân vật tỏa sáng bằng giọng nói của mình, với Bích Ngọc, lồng tiếng phim có rất nhiều điều thú vị. Mỗi lần thu thanh cho nhân vật mới, sau mỗi tập có lúc về nhà chị không ngủ được, trông mau sáng đi thu tiếp, dõi theo số phận nhân vật của bó với nghề từ năm 1991 đến nay, giọng Bích Ngọc vẫn mềm nhẹ, vẫn trong nhưng bịch thuốc trong giỏ xách đi làm của chị cũng ngày càng nhiều lên để giữ được chất giọng đó. Đủ các loại thuốc ngậm, thuốc trị đau họng, sưng thanh quản, tắt tiếng, giờ còn có thêm cả thuốc huyết áp. Thế nhưng, nỗ lực rồi cũng được đền đáp. Yêu thích giọng của Bích Ngọc, khán giả xem phim tìm được số điện thoại của chị, họ gửi thư khen ngợi, gửi quà bánh bồi dưỡng cho anh em lồng tiếng. Những tình cảm ấm áp đó khiến người diễn viên lồng tiếng không cảm thấy tủi thân vì đang làm công việc nghệ thuật hết sức âm lại ước mơ ngày cũMấy chục năm rời ánh đèn sân khấu, tưởng Bích Ngọc đã xếp khát khao của mình gọn gàng trong góc phòng thu. Nhưng mỗi lần vô tình chạy ngang qua Hội Sân khấu chị lại len lén gạt nước mắt. Xem bạn bè diễn trên tivi, chị ngậm ngùi quay đi. Có lần Công Hậu rủ chị đến phim trường, hôm đó bộ phim thiếu một vai nhỏ mà tập hoài diễn viên diễn không ra. Nghệ sĩ Diễm Kiều thấy Bích Ngọc mới nói lớn "Kêu Ngọc vô diễn đi, khỏi kiếm đâu xa". Vậy là lâu thiệt lâu chị lại đứng trước ống kính, được có vài phút hóa thân vào nhân vật. Xong phân đoạn, Công Hậu hỏi "Em thấy sao?". Chị cúi mặt nói nhẹ "Em nhớ"...Tám Nho không phải là vai đầu tiên đánh dấu sự trở lại của Bích Ngọc trên sân khấu. Trước đó, chị đã được bạn đồng môn là nghệ sĩ Ái Như rủ về tham gia vở Hồi xưa biển ngọt với vai bà Chín. Tuy nhiên, đến vai bà Việt kiều Tám Nho kiểu cách, coi trọng đồng tiền, Bích Ngọc khiến khán giả phải nhớ đến chị như một diễn viên của sàn diễn. Với ngoại hình điệu đàng, cách nói chuyện kiểu cách, bà Tám Nho của Bích Ngọc nhiều lúc khiến người ta không thể không bật cười bởi cái lố của thân Bích Ngọc cũng thích vai diễn này, chị bày tỏ "Tôi cảm ơn sân khấu Hoàng Thái Thanh, cảm ơn Ái Như, anh Thành Hội đã tạo điều kiện cho tôi được sống lại với đam mê của mình. Với vai bà Tám Nho, ngoài nỗ lực của bản thân, phải nói công lớn nhờ anh Thành Hội chăm chút, hướng dẫn, góp ý để tôi hoàn thành vai diễn tốt hơn".Công Hậu ban đầu chưa ủng hộ Bích Ngọc quay lại sân khấu vì lo vợ đã làm việc suốt ngày ở phòng thu, giờ gồng gánh thêm đi tập, đi diễn kịch sẽ không đảm bảo sức khỏe. Nhưng anh cảm nhận được ngọn lửa nghề trong chị vẫn còn âm ỉ. Đặc biệt, cô con gái học lớp 12 của chị luôn động viên "Mẹ đã từ bỏ đam mê vì gia đình bao nhiêu năm nay rồi, bây giờ mẹ phải được sống với đam mê đó, phải là chính mẹ!".Cha con họ đã chia sẻ và "xúi" vậy nên không việc gì Bích Ngọc phải cố kìm nén những giấc mơ sân khấu. Mỗi tháng chừng vài buổi thôi, Bích Ngọc đã trở về để tận hưởng sự ngọt ngào của giấc mơ xưa...Công việc của một diễn viên lồng tiếng không hề nhẹ nhàng theo cách người ta nghĩ là suốt ngày ngồi trong phòng máy lạnh, được... coi phim mới và nói chuyện. Cứ nhìn màn hình và nói suốt khiến người lồng tiếng như chị bị stress. Có lúc cầm tờ giấy kịch bản lên không nói được, tự nhiên nước mắt cứ diễn viên lồng tiếng đôi khi phải gánh tới mấy nhân vật trong một phim, lồng tiếng suốt từ sáng đến tối, về đến nhà không thở nổi, không còn hơi sức để nói chuyện với chồng con. Như cách đây không lâu, đài truyền hình mời chị thuyết minh 20 tập một bộ phim Mỹ. Quen lồng tiếng phim châu Á, vô phim Mỹ cần chất giọng phải chắc, bén, rõ chữ, chị nói mà không kịp nuốt nước bọt. Xong công việc chị tắt tiếng. Bác sĩ bảo "Nghỉ làm đi!". Chị cười, nói vui "Nghỉ làm em đói à!". Nhưng thực ra cái nghiệp không bỏ được, chị lại tiếp tục điều trị, uống thuốc, đỡ chút lại nói thay nỗi lòng nhân vật... Chính vì những vai diễn nổi bật và dễ gây ấn tượng nói trên, nên ít người biết đến chị với tư cách là một diễn viên kịch nói luôn vào những vai bà, mẹ... nhân hậu trên sân khấu kịch... Chị là Trung tá, nghệ sĩ Bích Ngọc, một trong những người đầu tiên được mời về làm việc và có những đóng góp cho sự trưởng thành của Đoàn kịch Công an nhân dân hôm nay. - Thưa nghệ sĩ Bích Ngọc, trong dịp Liên hoan sân khấu về hình tượng người chiến sĩ Công an Nhân dân vừa qua, chị đã nhận được Huy chương bạc dành cho vai bà mẹ trong vở "Hoa thép" của tác giả Phan Gia Liên đạo diễn Lê Hùng. Vở diễn sau đó cũng đã được công chiếu tại nhiều nơi trên toàn quốc. Có kỷ niệm nào mà chị tâm đắc về vai diễn này? + Trước hết phải nói rằng, "Hoa thép" là một vở kịch hay và nhiều đất diễn để bất cứ vai diễn nào cũng có thể khai thác được điểm mạnh sở trường của mình. Bản thân tôi, từ xưa đến nay luôn vào vai bà mẹ trong hầu hết các vở kịch của Đoàn kịch Công an nhân dân, nhưng cho đến vở diễn này mới đúng vào thời điểm tôi lên chức… bà ngoại ngoài đời. Bởi vậy, tôi có cơ hội thể hiện được vai diễn của mình tốt nhất, chín nhất và say mê nhất. Nói như vậy không phải là những vai trước đây tôi không diễn hết mình, nhưng có lẽ, chính những tâm tư, tình cảm của một người bà, người mẹ ngoài đời đã giúp tôi có một cách diễn sâu hơn, đằm hơn và có hiệu quả hơn. Niềm vui lớn nhất của tôi có lẽ là mỗi khi kết thúc buổi tập và buổi biểu diễn, tác giả Phan Gia Liên lúc nào cũng ôm chầm lấy tôi và bảo "Em diễn tốt lắm!" - Ở Đoàn kịch Công an nhân dân, chị là một trong số các cán bộ được mời về làm diễn viên thời kỳ đầu tiên thành lập Đoàn. Chị còn nhớ về những vai diễn ở thời kỳ sơ khai ấy? + Khi tôi về, đoàn chỉ có 5 người Anh Vũ Xuân Cải, anh Trần Nhượng, chị Vinh Quy và tôi. Một thời gian sau thì tuyển thêm Hương Dung, Đức Thuận. Bấy giờ, tuy còn trẻ nhưng tôi đã được giao những vai bà, hoặc mẹ, hình như cái tạng người của tôi hợp với những vai bà già quê kiểng, hiền lành trên sâu khấu kịch. Tôi vẫn còn nhớ như in những vở kịch đầu tiên mình tham gia trên sân khấu Đoàn kịch Công an nhân dân như "Tôi là người Việt Nam", "Vàng thung lũng xanh"… Thời kỳ sau này, có nhiều tác giả viết về đề tài An ninh hơn và vì thế đất diễn của tôi cũng rộng hơn. Tôi vào vai người mẹ của Tổng quản đốc Trần Dương trong vở "Tình xưa" của tác giả Phan Gia Liên; bà Hòa trong vở "Vòng vây cô đơn", bà Hoàng Đảm trong vở "Khoảnh khắc mong manh", vợ Thiếu tướng Bẩy trong vở "Vòng xoáy" của tác giả Hữu Ước; bà Cảnh trong vở "Phía sau vụ án"… Khi đoàn mang vở đi diễn ở các trại giam, tôi vô cùng hạnh phúc vì ở những lớp diễn nội tâm của người mẹ trong các vở kịch mà tôi tham gia, tôi đều lấy được những tràng vỗ tay lẫn nước mắt của những tù nhân ngồi dưới. Diễn viên Ngọc Bích ngoài cùng bên trái trong vở "Tình xưa" - Tác giả Phan Gia Liên, đạo diễn NSND Lê Hùng. - Ngược lại với những vai chính diện trên sân khấu, thì trên màn ảnh nhỏ, chị lại thường vào những vai phản diện là những phụ nữ đanh đá, bà chủ hàng karaoke, thậm chí là một bà chủ bán thịt lợn. Chị nghĩ thế nào về việc mình có thể hợp với nhiều tạng nhân vật khác nhau? + Ngoại hình có ảnh hưởng song không phải là yếu tố quyết định cho vai diễn. Trên sân khấu kịch, khi tôi hóa trang xong thì ai cũng công nhận đó là một bà già phúc hậu. Còn trên màn ảnh nhỏ, khi tôi hóa trang và nhập vai thì cũng "ra" một người ghê gớm. Điều quan trọng là vào mỗi vai diễn, người diễn viên phải "nhập đồng", phải hóa thân và thoát ra khỏi những hình bóng ở các vai khác. - Nhưng hình như khán giả nhớ những vai… phản diện của chị nhiều hơn, có thể do khi lên sóng truyền hình được công chiếu rộng rãi nên vai của chị được nhiều người biết đến hơn? + Cũng có thể. Tôi nhớ vai phản diện đầu tiên khi tôi được mời tham gia là một vai rất ngắn trong phim "Sau lũy tre làng" của đạo diễn Bạch Diệp. Ngày đó, chúng tôi không được đọc kịch bản trước như bây giờ, khi đến trường quay mới biết mình phải vào vai một bà nhà quê mất gà và sáng sớm bảnh mắt đã dậy chửi làng xóm. Lúc cầm kịch bản, thấy mình phải chửi tới… một phần ba trang giấy với những lời lẽ rất khủng khiếp, đến tôi còn… choáng nữa là khán giả. Sau vai diễn đó, tôi trượt dài trong vai phản diện như Mỹ Lệ trong phim "Tiếng hát sơn ca", kẻ buôn thuốc trừ sâu rởm trong phim "Con sóng đầu đời", vợ Bất chủ cửa hàng karaoke trong phim "Chuyện của làng ven sông", chủ quán café trong phim "Hoa cỏ may", chủ quán karaoke buôn heroin trong "Cảnh sát hình sự" … Đó là những vai diễn mà tôi phải thể hiện những nét tính cách, tâm lý khác hẳn với vai diễn chính diện trên sân khấu. Tôi cũng tâm đắc với vai bà Điểm trong phim "Ngã ba thời gian", một người ranh ma, mưu mô, lợi dụng chức quyền của chồng để làm ăn phi pháp trong vụ đấu thầu. Cuối cùng bà ta lại bị chính người con rể và em phản lại, rồi đứa con gái lâm bệnh nặng, chồng hết quyền chức. Đó là vai diễn mà từ ánh mắt, lời nói, cái khoát tay, ngay cả tiếng cười cũng đầy chất… phản diện. Nhiều đêm, tôi phải tự đứng trước gương để chửi… chính mình để ngày hôm sau ra trường quay. Hay như trong phim "Đi tìm hạnh phúc", tôi vào vai bà Sến bán thịt lợn, đến khi ra chợ mua thịt, nhiều người hỏi là đã từng đi… bán thịt lợn chưa mà miết con dao điêu luyện thế? Lại có người khi xem phim "Đứa con chung" mà tôi đóng vai bà mẹ chồng ghê gớm, xét nét, cay nghiệt, tìm mọi cách để ngăn cấm tình yêu của con trai, khi gặp tôi ngoài đời, họ đều thổ lộ rằng, ai mà gặp phải mẹ chồng như tôi chắc… khổ lắm! Tôi đùa, cũng có thể, nhưng may mà tôi chỉ có duy nhất một cô con gái! - Được biết, chị vốn là diễn viên của Đoàn Văn công Bắc Thái nay là đoàn kịch Thái Nguyên. Vì một tình yêu với người chiến sĩ Công an nên chị đã gắn bó và có những đóng góp với lực lượng Công an. Chị còn nhớ những kỷ niệm từ thuở ban đầu ấy? + Cả gia đình tôi và gia đình chồng tôi đều có nhiều người theo ngành Công an. Mẹ chồng tôi là bà Nguyễn Thị Phương, nguyên Trưởng ban Cán sự nữ Bộ Nội vụ, nay là Ban Công tác nữ - Bộ Công an, nguyên giám thị Trại giam Phú Lương nay là Trại giam Phú Sơn 4. Chồng tôi là Đại tá Phan Bình, hiện là Phó trưởng Phòng Chính trị và Công tác quần chúng, Tổng cục Hậu cần - Kỹ thuật. Ngay từ khi tốt nghiệp phổ thông, bố tôi đã muốn tôi vào học ngành Công an, nhưng tôi lại thích đi làm văn công và trúng tuyển vào Đoàn Văn công Bắc Thái hồi bấy giờ. Số phận đưa đẩy, trong quá trình đi lưu diễn, tôi đã quen và yêu chồng tôi bây giờ. Khi đồng chí Phạm Hùng ký quyết định thành lập Đoàn kịch Công an nhân dân, tôi đã xin chuyển về Đoàn và công tác cho đến ngày hôm nay. Có nhiều lần đi lưu diễn, gặp các cô bác cùng thời với mẹ tôi, nhận ra tôi là con dâu của bà, các bác đã kể nhiều chuyện về mẹ tôi cũng như về gia đình. Tôi thấy mình tự hào vì đã tìm được một bến đỗ bình yên để có thể chuyên tâm cống hiến cho nghệ thuật. Trong nhiều năm tháng, gia đình cũng như chồng tôi luôn tạo điều kiện để vợ có thể đi lưu diễn tới các tỉnh xa, phục vụ anh em chiến sĩ. - Dù là một người say mê nghệ thuật nhưng chị đã đến tuổi nghỉ hưu. Chị vẫn sẽ tiếp tục những vai diễn của mình nếu có cơ hội chứ? + Dĩ nhiên rồi, trong buổi chia tay với Đoàn, tôi vẫn nói rằng, tôi đã làm tròn nghĩa vụ của người chiến sĩ, còn người nghệ sĩ thì chưa. Nói là hụt hẫng thì hơi quá, song cảm giác mình vẫn nhớ nghề lắm. Trong thời gian công tác ở đoàn, ngoài việc là một diễn viên, tôi kiêm nhiệm thêm hóa trang và phục trang cho đoàn, cho nên, không chỉ phục trang vai diễn của mình mà vai của bạn diễn quần áo màu gì, kiểu cách ra sao tôi vẫn còn nhớ. Bây giờ nếu ai cần phục trang cho vở diễn nào, năm bao nhiêu, tôi có thể lấy ra chính xác tới từng chiếc áo. Điều này cũng chẳng tài tình gì, điều quan trọng là mình say nghề và có trách nhiệm với nghề. Có lẽ tôi thuộc thế hệ hơi… cổ rồi, cho nên vẫn luôn trân trọng giữ gìn từng khoảnh khắc đã làm nên vai diễn của mình. - Vâng, xin cảm ơn chị! Theo Thiên Kim VNCA

nghệ sĩ ngọc bích bây giờ ra sao