Dù ở xã hội hiện đại, người ta vẫn thường nói rằng, yêu nhau, kết hôn để là vợ chồng ở đời, ở kiếp với nhau, quan trọng là ở tính cách, nhân phẩm của người phụ nữ. nhân phẩm của người phụ nữ. Nhưng thực tế là quan niệm về tầm quan trọng của trinh Có thể nói Long Hoa Đại Cương, Đại Thừa Triết Học là báu vật của thời đại. Không có một báu vật nào sánh bằng những ai làm chủ Long Hoa Đại Cương thời những người đó trở thành lãnh tụ tinh thần không sai. Phải nói là những Ông Tổ Phật, Thánh, Tiên, Thần, Chúa Trong màn hình nhân vật bay loạn, máu bắn tung tóe. Trương Giai Lạc lại treo. Hắn kêu thảm nhào về phía cửa. "Papa! ! ! Ta sai rồi! ! !" Đêm khuya の Diệp Lam Nửa đêm gần, Vinh Quang đại lục ở bên trên lại như cũ sáng như ban ngày. Xuyên không vào ác nữ em gái phản diện đại nhân - Chap 1(1) truyện của mụ ghê chết đi được ta sai lầm khi mua quyển này" . Tiếng nói mỗ nữ vừa cất lên cũng là lúc trên trời xuất hiện một vệt sang dọi thẳng đến chỗ cô gái mang cô gái đi không một giấu vết Phụ tá của Willem đến từ một hàng dài những người hầu cận đã theo học với gia đình ông qua nhiều. thế hệ. Anh ta sẽ luôn ẩn mình trong bóng tối cho đến khi cần thiết, xuất hiện bên cạnh chủ nhân của Bước vào đại sảnh, chỉ thấy Ngũ lão phu nhân và hai nàng dâu của bà ta đã ngồi bên trong, hầu gái đang bưng khay dâng trà, Minh Lan vừa cười vừa đi vào trong, chậm rãi làm lễ: "Thím Năm tới chơi, Minh Lan tiếp đón chậm trễ, mong thím bỏ qua cho.". Ngũ lão phu nhân đoan Tồn tại một tháng là "kỳ tích" đáng liên hoan rồi! Mặc kệ Thiệu mỉa mai, nhân đó hàng tháng Kỳ cùng các đồng sự mở tiệc! sáng hôm sau chủ nhật ông ta đến nhà bà Từ Cung lúc 10 giờ sáng. Bà Từ Cung cho người nhà bận quần áo chỉnh tề ra đón khi ông vừa Articles Tagged: Nữ chủ đại nhân ta sai lầm rồi Review list 20 truyện bách hợp được tìm kiếm nhiều nhất 2021 Là thể loại khá khác biệt, truyện bách hợp mang đến cho người đọc những câu chuyện mới lạ bởi cách xây dựng nhân vật khác biệt, là tình yêu của các nhân vật Vay Tiền Trả Góp 24 Tháng. Bạn đang đọc truyện Nữ Chủ Đại Nhân, Ta Sai Lầm Rồi của tác giả Nhạn Quá Ngô Ngân. Đồng Dao không ngờ chỉ đi ngủ thôi, tỉnh dậy lại gặp phải cảnh trời ơi đất hỡi thế này!Hiện tại cô đang ở trong tiểu thuyết, một quyển ngôn tình thể loại huyền huyễn, tác giả còn bỏ gánh giữa đường, drop truyện không thương hết, xui xẻo hơn là Đồng Dao còn thành nhân vật pháo hôi chuyên tìm đường chết, thích tranh giành nam nhân với nhân vật nữ Dao run rấy, không được, nếu muốn sống sót, cô phải từ bỏ thể diện mà đi ôm đùi nữ chính thôi!"Nữ chủ đại nhân, ta sai rồi." Vừa đối mặt, hai người đều cảm giác được này quần xác chết di động cùng trở về trong trấn có cái gì không giống nhau, bọn họ tựa hồ còn tồn tại tư duy. Hai người hai bên trái phải địa công kích Thiên Uyển Ngọc cùng Đông Phương Minh Huệ, nhìn thấy hai người vẫn dính cùng nhau, càng còn muốn phân hoá hai người bọn họ. Đông Phương Minh Huệ đầu tiên là một phen kinh ngạc, thu hồi tạo ra đến trù bố tán tàn nhẫn mà hướng về người kia đầu gõ đánh tới. Nhưng không nghĩ cái kia thân cao chọn nam nhân một đôi cánh tay tráng kiện càng miễn cưỡng địa biến hóa ra một cái kim loại cái kìm, miễn cưỡng chặn lại trù bố tán, còn dùng nổi lên rất kính, đưa nàng trù bố tán kẹp ở giữa, tùy ý nàng làm sao đánh đều đánh không trở lại. "Đây là món đồ quỷ quái gì vậy, như vậy biến thái." "Tương tự với Thú Nhân thú hóa thì biến hình, trước mắt tình huống như thế nhìn qua như là đem binh khí dung hợp tiến vào bên trong thân thể của mình, lấy này đạt đến nhân hòa binh khí hợp hai làm một cảnh giới tối cao, xem như là một loại phương thức tu luyện, có thể rất nhanh tăng lên chính mình. Có chút khó đối phó, ngươi cẩn thận một chút." Tiểu Sắc Mạn Đằng thuận thế giật đối phương một trận, nhưng đối với mới lộ nhưng đã mất đi nhân loại nên có tri giác, hơn nữa nó không dám đụng vào xúc đám người kia xích quả ở bên ngoài thân thể, lo lắng sẽ bị khói đen lần thứ hai xâm *** thực. Hắn cái tay còn lại còn muốn đi lôi kéo Mạn Đằng cành, Tiểu Sắc linh động địa ở trước mặt hắn xuyên tới xuyên lui, đúng là đem sự chú ý của hắn hấp dẫn hơn nửa. Đông Phương Minh Huệ một cước đá vào cái kia trên thân thể người, một phiên dược, ngạnh từ đối phương gọng kìm lớn trong đoạt lại chính mình trù bố tán, trù bố trên dù có thêm hai đạo bị kim loại kiềm giáp quá dấu vết. Trải qua Mộc Đầu Đại Cữu một lần phá hoại, không biết có phải là tâm lý của nàng tác dụng, nàng luôn cảm thấy trù bố tán chống đỡ năng lực thật giống giảm xuống không ít, có loại nhanh không được cảm giác. Thiên Uyển Ngọc đối mặt người này cùng đối phương có hiệu quả như nhau tuyệt diệu, chính là bọn họ tứ chi đều cùng binh khí của chính mình dung hợp lại cùng nhau, đứng nàng nam tử trước mặt thân cao một mét chín, từ hầm băng vách tường trong vừa ra tới sau, tay phải liền hóa thành một điều xiềng xích, hướng về mặt mũi nàng kéo tới. Phía sau có cửu muội, Thiên Uyển Ngọc tia không lùi một phân mà đưa tay trong thuỷ lôi tiên văng ra ngoài, roi hóa thành một cái ngân xà cùng đối phương xiềng xích □□ đụng vào nhau, vừa đối mặt liền đem đối phương cho kích trở lại hầm băng vị trí trong. "Chết." Thiên Uyển Ngọc thừa thắng xông lên, thuỷ lôi tiên sau một khắc liền đánh hướng về phía đối phương nơi cổ, nhanh mà tàn nhẫn mà đem hắn lảo đảo một cái cho duệ đến trên bậc thang, Thiên Uyển Ngọc liền giẫm tư thế, đem đầu của đối phương cho ninh. Đông Phương Minh Huệ này sương có Tiểu Sắc hỗ trợ, bước đi liên tục khó khăn, bán thuận lợi mà đem người kia giải quyết. Đồng Dao ngủ gật ở trên xe, bỗng dưng xe rung lắc một cái, làm cô ấy đập đầu vào thanh chắn ngang. Đau đến độ muốn ngất ra đấy khi nào mà xe buýt trở thành xe kiệu màu đỏ rồi, nếu như là ở thời cổ đại hoàng cung, cô đây chính là có mệnh Qúy Phi?"Chuyện gì thế?" Đồng Dao la lên."Tiểu thư, vừa nãy hai tên nô tài hậu đậu không cẩn thận trượt ngã, khiến người kinh sợ rồi." Thanh âm nhỏ nhẹ từ bên ngoài giải thư? Nô tài?Có gì đó sai Dao một bộ rơi vào sương mù, cô nhẹ nhàng vén màn che hồng sa lên, thấy bên ngoài một mảnh thảm cỏ xanh, tiết trời cùng nắng ấm, ánh nắng rạng rỡ, ngay cả cơn gió thoảng cũng mang theo mùi thơm dịu nhẹ của có một cô bé chừng mười ba bốn tuổi buộc hai bím tóc, cô thấy Đồng Dao nhô đầu ra, mặt liền trắng bệch, hai tay đều không tự chủ mà nắm chặt, cung kính nói "Tiểu thư, chúng ta sắp đến nơi rồi."Đến nơi rồi? Không mất quá lâu, xe kiệu đã dừng lại, bốn người gia bộc nhẹ nhàng hạ Đồng Dao xuống, tiểu cô nương ở bên cạnh đưa tay đỡ lấy Đồng Dao quan sát bọn họ một chút, những diễn viên này thật là kính nghiệp a, diễn đều nghiêm túc như vậy?"Cửu muội, sao giờ muội mới đến."Đông Dao thấy một mỹ nữ từ trong bụi cỏ đi tới, lập tức nhiệt tình khoác chặt cổ tay cổ, thân mận tựa như một đôi chị em nữ xinh thì xinh thật, nhưng kĩ thuật diễn thì chẳng ra gì. Rõ ràng là một bộ giả tạo, còn muốn diễn tỷ muội tình Dao nháy mắt một cái, hùa theo nói "Vừa nãy bị hai tên nô tài làm chậm trễ."Mỹ nữ một thân y phục màu xanh đậm, trên mặt còn nồng đậm phấn trang, trắng đến giống như ma quỷ, may nhờ ngũ quan cứu vớt, nếu không Đồng Dao liền chạy tám hướng rồi."Cửu muội, chuyện ta bảo ngươi chuẩn bị, ngươi chuẩn bị xong chưa?" Mỹ nữ kéo Đồng Dao đến một góc, nhỏ giọng miệng Đồng Dao hơi nhếch lên, duy trì vẻ mỉm cười, chớp mắt vài cái, trong lòng ngơ ngác hoang nữ thấy bộ dạng của cô như thế, mặt liền sầm xuống, "Cửu muội, không phải chính ngươi nói muốn dạy dỗ tiện nhân kia một bài học sao? Bảo ngươi ra ngoài tìm mấy gã đàn ông thô lỗ, đưa chúng một ít tiền, ngươi quên mất rồi sao?"Đồng Dao sắp không duy trì được dáng vẻ niềm nở rồi, từng này tuổi rồi, còn phải tìm vài tên thô lỗ để đi giáo huấn tiện nhân sao? Cô nương xinh đẹp lạnh lùng chính là một rắn rết mỹ nhân a. Mà cô lại cùng rắn rết mỹ nhân này "cấu kết làm chuyện xấu.""Yên tâm, muội làm sao quên được. Tỷ xem, hôm nay ta đem bốn kẻ đến." Đồng Dao quay đầu thoáng nhìn, mỉm cười, bên kia chẳng phải có sẵn bốn tên rết mỹ nhân cũng nhìn theo hướng ánh mắt đang phát sáng của Đồng Dao, bốn tên gia bộc? Nghĩ Đông Phương Minh Huệ này cũng "vất vả" quá, vì để trừng phạt con tiện nhân kia, đến che giấu một chút cũng không biết, quả nhiên là một đứa dở hơi mất não. Nếu như chuyện này bị khui ra, cùng nàng một chút quan hệ cũng không Dao thấy bộ dạng nhan hiểm cười gian của nàng ta liền biết đây không phải chuyện tốt, lập tức tìm vài cái cớ, lôi tiểu nha đầu ra chỗ khác. "Ngươi có còn coi ta là tiểu thư không?" Đồng Dao nghiêm túc hỏi, còn trừng mắt một cái, có mấy phần hung dữ. Hơn nữa bản thân cô còn là một người nắng mưa thất thường, tiểu nha đầu biết rõ, tiểu thư nàng giây trước còn đối với người khác tươi cười, nhưng giây sau liền nghĩ ra nhiều cách hành hạ ngươi sống không bằng hoàn Thúy nhi chân đều muốn rụng rồi, lập tức quỳ xuống, "Tiểu thư, nô tì luôn coi ngươi là tiểu thư, nô tì đã làm sai điều gì rồi ạ?"Đồng Dao lùi lại một bước, cô vốn là không quen với loại chế độ nô lệ này, không ngờ đến người bên cạnh xem đến triệt để ghét bỏ. Thúy nhi bị dọa muốn khóc rồi, từ đầu đến cuối đều cúi người ở dưới đất run lẩy bẩy, âm thanh đều phát run mà biện giải "Tiểu thư, nô tì sẽ sửa sai, xin người cho nô tì một cơ hội."Cô cũng không ăn thịt người, thế nào mà lại dọa người ta đến mức này? Đồng Dao ho vài tiếng, "Được rồi, ngươi thành thật trả lời ta vài câu hỏi, ta liền tha cho ngươi.""Tiểu thư người hỏi, nếu như Thúy nhi biết, Thúy nhi đều nói toàn bộ cho tiểu thư."Hóa ra ngươi gọi là Thúy nhi, Đồng Dao như có điều suy nghĩ gật đầu, "Ta hỏi ngươi, ngươi biết gì nhiều về kế hoạch của chúng ta, còn có, ngươi có kiến nghị gì tốt hơn không? Nói ta nghe, ta muốn chi tiết, ngươi biết chi tiết nghĩa là gì không? Là mỗi một tiểu tiết sự việc đều phải nói hết."Thúy nhi nghe đến sắp khóc rồi."Nói, nếu không, hờ hờ, ngươi biết đấy."Thúy nhi cắn răng nói, "Tiểu thư, người cùng Tứ tiểu thư bàn bạc muốn tìm vài người dọa nạt Thất tiểu thư, Tứ tiểu thư nói, dọa Thất tiểu thư không đủ hả giận, phải triệt để hủy hoại người ấy, người ấy mới không cùng người giành giật nam nhân. Vì thế, ngươi đồng ý với Tứ tiểu thư, đi tìm năm gã thô lỗ nam nhân đến đây, để hủy đi sự trong trắng của Thất tiểu thư."Đây là vụ án phạm tội điển hình nha, là đứa mất não nào nghĩ ra chủ ý này?Chưa đợi Đồng Dao kịp tiêu hóa hết, Thúy nhi đã nói tiếp, "Tiểu thư, nô tì không biết đã làm sai điều gì rồi, người nếu như trừng phạt nô tì. Nhưng nô tì vẫn muốn khuyên người, người đừng quá thân thiết với Tứ tiểu thư."Đồng Dao nhìn nha hoàn đang quỳ dưới đất, "Được rồi, ngươi đứng dậy đi."Thúy nhi sốc đến không dám tin, tiểu như liền như vậy tha cho nàng rồi?"Mau, ngồi xuống, Đông Phương Uyển Ngọc tiện tì này sắp đến rồi." Rắn rết mỹ nhân kéo Đồng Dao trốn vào cây đai thụ bên Phương Uyển Ngọc? Thất tiểu thư? Tứ tiểu thư? Cửu tiểu thư?"Kì quái." Những cái tên này có phần quen thuộc. Đồng Dao xoa lên thái dương huyệt, cố gắng nghĩ, ra sức liều mạng nghĩ."Cửu muội, có gì không đúng sao?" Rắn rết mỹ nhân nghe thấy lời Đông Phương Minh Huệ nói, còn tưởng kế hoạch của bản thân có vấn đề."Tứ tỷ, phụ thân chúng ta có tất cả chín người con gái, ba người con trai?" Đồng Dao đột nhiên hỏi."Đúng. Cửu muội, ngươi làm sao thế? Sao tự dưng lại hỏi cái này?"Đồng Dao bật dậy, kéo tay nha hoàn, nghiêm túc hỏi, "Thúy nhi, tiểu thư của ngươi ta có phải là Đông Phương Minh Huệ, Tứ tỷ gọi là Đông Phương Lệ Châu?""Đúng ạ, tiểu thư người sao thế?"Vẻ mặt khẳng định không do dự của Thúy nhi đã chứng minh cho suy đoán của Đồng Dao, tin tức này tương đương sét đánh lên đầu."Cửu muội, mau ngồi xuống, con tiện tì kia đến rồi." Thâm độc mỹ nhân ấn đầu Đồng Dao xuống thấp, hoàn toàn không chú ý đến bộ dáng sắp muốn sụp đổ Dao cảm thấy ông trời muốn hủy diệt cô, ngồi xe buýt cũng xuyên việt, xuyên thì xuyên đi, ít ra xuyên thành một tiểu thư không lo ăn không lo tại sao lại nhất quyết là Cửu tiểu thư Đông Phương Minh Huệ còn học đại học, cô đọc qua một cuốn tiểu thuyết huyền huyễn ngôn tình, tác giả bảo nó là thể loại ngọt ngào vui sướng, bởi vì tình tiết quá gây cấn, hấp dẫn, khiến người đọc mê mẩn. Nữ chủ từ một phế nhân đến nhất đại thiên kiêu, trong đó trải qua vô vàn gian khó, đau khổ mà người thường khó tưởng còn nhớ tiêu đề cuốn sách ấy là "Phế tài nghịch tập chi nhất đại thiên kiều", nhưng cuối cùng lại bị tác giả drop mất nhiên, đây chỉ là một bộ phục vụ thị hiếu, chính là mấy loại vả đôm đốp, những nhân vật trước đây xúc phạm, bắt nạt nữ chủ đều phải gặp quả báo, làm độc giả phải vỗ bàn hả hê khen hay. Trong đó đứa pháo hôi thích tìm đường chết nhất không ai khác ngoài Đông Phương Minh Huệ, kết cục thì thảm thôi Dao nghĩ đến đây, mặt đều xám như tro."Hê hê, vị cô nương này, xinh xẻo trắng nõn, da mềm thịt thơm, có thể cho ca ca ta đây sờ một chút không?""Đại ca, một lúc sau cho đệ thử một miếng được không?""Thằng điên, cút sang một bên."Đông Phương Uyển Ngọc lạnh lùng nhìn đám người tựa như vật đã chết này gọi là chủ nào tớ nấy. Bốn gã kiều phu trải qua sự huấn luyện của rắn rết mỹ nhân, đóng vai lưu manh du côn ngày càng có cảm giác Dao nhớ rõ, nữ chủ lúc này đã không còn là người yếu thế dễ dàng bị bắt nạt rồi. Nàng ấy đã có cơ hội, từ ấy thay đổi vận mệnh bản thân. Bi kịch của Đông Phương Minh Huệ, cũng vì hôm nay mà Dao kéo Thúy nhi ra xa một chút, thì thầm cái gì đó, Thúy nhi rất nhanh liền lùi ra ngoài. Mà Đông Phương Lệ Châu bên này một chút cũng không phát giác, đôi mắt của cô ta vừa căng thẳng vừa mong đợi bận rộn xem những gì xảy ra ở ngoài lúc bốn gã kia vây quanh Đông Phương Uyển Ngọc, muốn xé rách y phục của nàng ấy."Các ngươi đang làm gì thế!" Đồng Dao lúc này vọt ra, tay cầm gậy vung vẩy, ép bốn gã kia phải lui ra Phương Lệ Châu nghiến răng nghiến lợi, mắng trong lòng một chữ hận, mắt thấy kế hoạch sắp thành công rồi, mà lúc này Đông Phương Minh Huệ lại làm trò ngớ ngẩn gì thế kia?Bốn tên côn đồ này liếc mắt qua lại, mặc dù không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng đã nảy sinh ý muốn rút lui Dao thấy bọn chúng vẫn to gan không rời đi, nghiêm khắc nói "Còn không mau cút đi, biết bản tiểu thư là ai không?"Tuy bốn kẻ này gan to bằng trời, nhưng ít nhiều cũng từng thay Đông Phương Minh Huệ làm chuyện khác, từ đó có chút hiểu tính cách vị tiểu thư này, nếu như đắc tội với cô nường này, cô ta ghi thù báo hận thì rắc rối to rồi. Vì thế, bốn mắt nhìn nhau, sau đó xoay người chuồn Dao căng thẳng đến sau lưng đều ướt đẫm mồ hôi, sợ nhất là mấy tên không có mắt nhìn này nhìn không ra suy nghĩ của cô."Diễn kịch xong rồi?" Đông Phương Uyển Cười giễu cợt một Dao tức giận, nhưng nghĩ đến cái mạng nhỏ phải giữ, lập tức thay đổi, lại khó có được trừng nàng một cái, "Cái gì mà kịch diễn xong rồi, bản tiểu thư cần diễn kịch với ngươi sao?"Đông Phương Uyển Ngọc lạnh lùng liếc cô một cái, "Vậy ngươi nói cho ta biết, ngươi vì sao lại xuất hiện ở đây?"Đồng Dao bĩu môi, ngẩng đầu nhìn trời, "Thời tiết hôm nay đẹp như thế, bản tiểu thư muốn ra ngoài giải tỏa tâm tình. Chẳng lẽ chỉ có ngươi mới được phép đến đây, còn ta không được?"Ánh mắt của Đồng Dao cũng không giống như nói dối, Đồng Phương Uyển Ngọc cảm thấy người trước mắt cùng với trước đây có chút bất đồng."Ra là thế, ngươi từ từ mà giải sầu, ta đi trước."Mắt thấy Đông Phương Uyển Ngọc rời đi, Đồng Dao hận không thể cho bản thân hai cái tát, đã nói là muốn ôm chặt đùi nữ chủ, đôi chân vàng của nữ chủ chặt lấy nàng ấy là không lo chết rồi."Ê, tên kia, Thất tỷ."Đông Phương Uyển Ngọc hừ lạnh một tiếng, bộ dáng quả nhiên là thế xoay người lại, "Ngươi lại muốn giở trò gì?"Đồng Dao chột dạ vẫy tay, lưỡi đều muốn xoắn vào rồi, "Không có gì, muội muốn cùng tỷ trở về."Đông Phương Uyển Ngọc còn chưa trả lời, dù sao thì hai người, một người đi trước, một người lẽo đẽo theo lúc Đồng Dao còn đang vắt não nghĩ trăm kế lấy lòng nữ chủ, đột nhiên có năm tên lén lén lút lút từ trong rừng nhảy ra."Ê hê hê, thu hoạch ngoài ý muốn.""Chỉ một lần mà lại có tận hai đại mỹ nhân, đại ca, chúng ta lời rồi."Đồng Dao tim đập bình bịch, cô vừa nãy giống như quên mất điều gì đó. Đúng, vừa nãy Bích nhi đã nói cô đã mua được năm người đến đối phó Đông Phương Uyển Ngọc......Thật là không tìm đường chết thì sẽ không chết. Đông Phương Minh Huệ bị dọa đến nhắm chặt mắt, không dám tưởng tượng khung cảnh bản thân sẽ bị hủy vì quá căng thẳng, cô không hề biết nữ chủ đại nhân đang ôm chặt lấy eo của cô."Vị cô nương này ra tay cũng quá tàn nhẫn rồi." Một giọng nói trầm thấp mà gợi cảm đột nhiên ở bên tai cô vang lên, Đông Phương Minh Huệ hé mở một bên mắt, rồi lại hé thêm một bên, phát hiện trước mặt có một người đàn ông thân cao mảnh khảnh, mặc y phục xanh dương."Liên quan gì đến ngươi." Vị cô nương kia lần nữa lại ra y nam nhân cũng không khách khí nữa mà cùng nàn giao thủ, hai người trong không gian nhỏ bé ngươi đánh ta đỡ, dây roi vung ra khắp nơi, đồ vật trong tiệm cũng vì thế mà đổ vỡ loảng Phương Minh Huệ cùng Đông Phương Uyển Ngọc âm thầm trốn ra ngoài, Đông Phương Minh Huệ còn đang tò mò muốn xem tướng mạo của lam y nam nhân, lại bị Đông Phương Uyển Ngọc kéo lại, "Đừng khiến mọi chuyện rắc rối hơn nữa, chúng ta mau đi thôi."Đông Phương Minh Huệ ngơ ra, còn chưa kịp nói một tiếng đã rời đi thì không tốt lắm, dù sao thì người ta cũng đã giúp các nàng giải đã, lam y nam tử, trên tay còn cầm một chiếc quạt phong lưu, anh tuấn tiêu sái, ngọc thụ lâm phong*, đây chẳng phải là cách miêu tả nam chính Lý Dự Nam sao?*Ngọc thụ lâm phong chỉ người con trai đẹp đẽ, có khí chất, phong nghĩ lần này xong đời rồi, hôm nay vốn là ngày Lý Dự Nam vào vai anh hùng cứu mỹ nhân, từ đó cùng nữ chủ quen biết, sau này hai người lại một lần nữa cùng nhau trải qua hoạn nạn ở trên con đường rèn luyện, từ trong hoạn nạn mà sinh ra tình không ngờ đến bị cô phá hoại mất cơ hội này, anh hùng từ cứu mỹ nhân chuyển sang cứu cô rồi?"Làm sao, hay là ngươi phải lòng vị lam y nam nhân kia rồi?" Đông Phương Minh Huệ khoanh tay ở trước ngực, lạnh lùng đến bản thân trước đây vì cùng nữ nhân tranh giành nam nhân mới nhận chết bi thảm như này, cô không dại dột gì mà liên quan đến đám nam nhân của nữ chủ nữa, gặp phải người này đã đủ dồn cô vào đường chết Phương Minh Huệ vội vàng lắc đầu phủ nhận, kéo tay Đông Phương Uyển Ngọc nói, "Thất tỷ, chúng ta mau đi thôi." Cho đến khi trước Đông Phương phủ đệ, Đông Phương Minh Huệ mới vỗ vỗ ngực, một dạng hồn bay phách tán, lẩm bẩm "Cuối cùng cũng trốn thoát rồi.""Ngươi trốn cái gì?"Đông Phương Uyển Ngọc đứng sau lưng cô, cười Phương Minh Huệ bị dọa đến mất vía, nữ chủ đại nhân làm sao lại thần không biết quỷ không hay mà ở đây, "Không có gì, Thất tỷ, ngươi làm sao trở lại rồi?"Đông Phương Uyển Ngọc ném một bình sứ nhỏ vào trong tay cô, "Đây là Tẩy tủy đan, chuyện của ngày hôm nay, cảm tạ."Cô mở bình sứ nhỏ ra, phát hiện bên trong có ba viên đan dược, mùi thơm ngọt nhẹ từ viên đan tỏa hướng lên mặt, xem ra chất lượng của đan dược rất chủ đại nhân làm thế này rõ ràng là không muốn nợ cô ân tình giới phân rạch rời thế này, nhưng lại không phải chuyện biết của Đông Phương Minh Huệ đối với đan dược cũng không quá nhiều, hoàn toàn không biết đối với người khác Tẩy tủy đan có bao nhiêu trân hiếm, cô chỉ tiện tay ném bình sứ nhỏ vào trong đến đêm, Đông Phương Minh Huệ còn đang ngủ rất ngon, miệng còn chóp chép như trong mơ mơ đến sơn hào hải vị, nét mặt còn không kìm được mà tủm tỉm."Bắt thích khách, mau bắt thích khách.""Người đâu, nhanh bắt lấy thích khách.""..."Nửa đêm nửa hôm, vốn là màn đêm tĩnh mịch, đại đa số người vì bị tiếng hét này mà bật nhi đang ngủ ở gian ngoài, nghe thấy tiếng ồn, lập tức chạy vào phòng gọi Đông Phương Minh Huệ đang say ngủ, "Tiểu thư, tiểu thư, người mau tỉnh dậy, có chuyện lớn rồi."Đông Phương Minh Huệ mơ mơ màng màng ngồi dậy, mắt còn đang díu lại hỏi, "Xảy ra chuyện gì thế?"Thúy nhi chỉ ra bên ngoài, "Tiểu thư người nghe, hình phư thích khách đột nhập vào phủ rồi."Thích khách?Đông Phương Minh Huệ bừng tỉnh, nhẹ nhàng tới khe cửa nhìn, bên ngoài đèn đuốc sáng trưng, bóng người dồn dập, xem ra thực sự có chuyện lớn rồi."Tiểu thư, bên ngoài rất nguy hiểm, người đừng đi ra.""Ta muốn xem xem." Đông Phương Minh Huệ mặc xong y phục, liền truồn ra nhi đương nhiên cũng phải đi theo, "Tiểu thư, thích khách còn chưa bị bắt, người đừng chạy lung tung, chúng ta vẫn nên là có tên hộ vệ đi theo."Đông Phương Minh Huệ lắc đầu, trong phủ xuất hiện thích khách, khả năng cao là chạy đến chỗ nữ chủ đại nhân, cô quang minh chính đại đem hộ vệ đi lục soát, đây là muốn chết sao?"Còn nói thêm câu nào, thì ngươi trở về đi."Thúy nhi lập tức ngậm chặt miệng, chỉ ngoan ngoãn đi theo, rất nhanh liền phát hiện ở phía xa phủ đệ còn có một đình viện nhỏ, đình viện sớm đã đổ nát rồi, cỏ dại mọc um tùm, đến cả nơi để chân cũng không có, nhưng chẳng có ai từng suy nghĩ đến việc xây Phương Minh Huệ nhẫm lên những cành cây khô kêu răng rắc, khiến màn đêm càng trở nên đáng sợ, cô dặn dò, "Thúy nhi, ngươi ở bên ngoài canh cửa.""Vâng, tiểu thư."Không ngờ đến nữ chủ đại nhân lại ở cái địa phương mục nát cũ kĩ này, chẳng trách vì sao nàng không niệm tình cũ, trả thù Đông Phương gia nặng tay đến Phương Minh Huệ nghĩ ngày mai có nên bảo ngươi giúp nàng chuyển đi nơi khác, bằng không cũng quá ngược đãi nữ chủ đại nhân rồi."Thất tỷ, ngươi có ở đây không?"Xung quanh một màn bóng tối, cô căn bản không thể biết nữ chủ đại nhân đang ở gian phòng nát nào, không bằng đứng ở giữa đình viện la phòng, Đông Phương Uyển Ngọc cùng hắc y nhân đang trong trạng thái đấu đá, lưỡi đao sắc nhọn của Đông Phương Uyển Ngọc đang ở trên cổ y, tay của hắc y nhân gắt gao chế trụ mạch máu của nàng, hai người không phân cao thấp, ai cũng không nhường không phải tiếng la của Đông Phương Minh Huệ, hai người còn muốn duy trì bộ dạng này."Sống hay chết, chọn đi." Đông Phương Uyển Ngọc cười lạnh, "Nếu ta chỉ cần la lớn một tiếng, người ở bên ngoài tự khắc sẽ nghe thấy, đến lúc đó ngươi muốn thoát cũng không kịp rồi.".Truyện Điền Văn"Ngươi là người của Đông Phương gia, làm sao sẽ dễ dàng buông tha cho ta?" Hắc y nhân nghi hoặc, thể hiện không tin tưởng lời của Đông Phương Uyển Ngọc."Tin hay không tùy ngươi, ta đếm đến ba, ngươi không buông ra, ta liền gọi người, đến lúc đó ngươi có mọc cánh cũng đừn hòng thoát." Đông Phương Uyển Ngọc vừa dứt lời, liền thực sự đếm, "Một - hai -""Thất tỷ, ngươi ngủ chưa?" Đông Phương Minh Huệ chờ lâu không nghe thấy tiếng phản hồi, trực tiếp tím từng phòng y nhân xem xét tình huống một phen, lập tức buông Đông Phương Uyển Ngọc."Ồn ào cái gì, đang ngủ yên ổn cũng bị ngươi đánh thức rồi." Đông Phương Uyển Ngọc sửa sang lại một chút, mở cửa phòng, không vui vẻ nói."Thất tỷ, ngươi bên này không xảy ra chuyện gì chứ? Đêm nay trong phủ xuất hiện thích khách, phụ thân ra lệnh toàn lực lục soát." Đông Phương Minh Huệ lo lắng quét nhìn Đông Phương Uyển viện mặc dù có chút tối, nhưng nhờ ánh trăng, cô vẫn có thể thấy rõ y phục của nữ chủ đại nhân, chính là bộ hôm nay nàng mặc ra Phương Uyển Ngọc phức tạp nhìn cô, "Được rồi, ngoại trừ mấy con chuột xuất hiện ở cái chốn địa phương rách nát này của ta, còn có ai sẽ đến đây cơ gặp thì cũng gặp rồi, ngươi yên tâm được chưa.""Thất tỷ, một mình ngươi ở đây cũng quá nguy hiểm rồi, bằng không đêm nay ngươi qua chỗ ta đi, ngày mai ta cho người đến dọn dẹp cho ngươi." Đông Phương Minh Huệ có lòng tốt đề nghị."Ta muốn nghỉ ngơi, ngươi trở về đi." Đông Phương Uyển Ngọc nuốt không được lòng tốt này, ra lệnh trục khách."Hay là thế này, hôm nay ta đến trông coi Thất tỷ, ngươi ngủ trước đi, nếu như xảy ra chuyện gì, chúng ta hai người cũng tiện chiếu ứng." Đông Phương Minh Huệ giả vờ nghe không ra ý nàng, lần nữa đưa ra đề Phương Uyển Ngọc híp mắt lại, đánh giá Đông Phương Minh Huệ nói, "Tòa miếu nhỏ của ta chứa không nổi vị Cửu tiểu thư này, nếu ngày mai có cái tin đồn nhảm nhí lan truyền ra, ta làm sao gánh chịu nổi, hay là - Ta không khách khí với ngươi nữa."Nữ chủ đại nhân một khi trở nên ác độc, chân của Đông Phương Minh Huệ liền run lẩy cắm đầu cắm cổ chạy đi, kế hoạch xem như thất bại khách chính là tri kỷ của mẫu thân nàng, hắn lần này tới đây để tìm nữ chủ, thuận tiện nói cho nữ chủ thân thế thực sự của chủ đại nhân không phải người của Đông Phương gia, chỉ là được nhận nuôi mà thôi, do di ma cũng là Tứ phu nhân Thiên Bối Anh của Đông Phương gia nuôi vì Tứ phu nhân không có con, nên truyền ra ngoài Thất tiểu thư là con của chủ đại nhân một khi biết bản thân không phải người của Đông Phương gia, rất nhanh sẽ nghĩ cách trốn khỏi nàng ấy lần nữa trở lại, chính là dạy cho đám người Đông Phương gia một bài học. Đông Phương Minh Huệ quay trở lại phòng, bảo Thúy nhi đun một ấm trà, yên lặng nghĩ tiếp theo nên làm như thế cô cứ tiếp tục an thủ ở lại cũng là một chuyện thoải mái, có nha hoàn phục vụ, có mẫu thân thương yêu, nhưng đợi đến khi nữ chủ đại nhân quay về tính sổ, cô nhất định sẽ nếu muốn giữ cái mạng, cô bắt buộc phải đi theo nữ chủ đại nhân đi rèn luyện, khiến nữ chủ có hảo cảm, để nữ chủ đại nhân đại lượng không tính chuyện tiểu nhân, quên đi những chuyện ngu xuẩn trước cô chỉ là một Linh Gỉa hệ hỗ trợ, không có năng lực chiến đấu, chỉ là một bán phế vật a, đi ra ngoài cũng là cửu tử nhất sinh."Đau đầu quá."Đông Phương Minh Huệ nhìn không được mà cảm khái, con đường cầu sinh gian nan đến vậy sao?Đông Phương Minh Huệ thuộc trường phái hành động, một khi quyết định, cô liền vì bản thân mà chuẩn bị những thứ để đi rèn luyện, ngân lượng gì đấy bắt buộc phải có, đem theo một đống bình hộp, còn để một vài trang sức vào trong túi, những đồ vật phải có không thể nữ chủ đại nhân rời khỏi Đông Phương phủ, cô cũng sẽ bám Phương Minh Huệ u sầu đợi mấy ngày, cuối cùng cũng biết nữ chủ đại nhân đi gặp Tứ phu nhân Thiên Bối Anh cũng Đông Phương phụ cũng lập tức lén lút bám theo, trốn ở ngoài cửa nghe trộm."Ngọc nhi, tuổi con còn nhỏ, không thích hợp ra ngoài đi rèn nghe những lời bịa đặt của người khác, hơn nữa, con có biết bản thân tư cách bình dung không."Tứ phu nhân có chút tức giận, nói thế nào đi nữa đối phương đều không nghe Phương ohuj thân liếc phu nhân một cái, không quá đồng ý nói, "Bối Anh, Ngọc nhi cũng không còn nhỏ rồi, nếu nàng đã tình nguyện thì cứ để nàng đi, nếu thất bại rồi, quay lại đây cũng không muộn."Thường ngày, Tứ phu nhân cũng không để tâm Thất tỷ, hôm nay Thất tỷ đòi muốn đi Học viện Hoàng gia, trên đường rèn luyện một phen, ngay cả Đông Phương phụ thân cũng tán thành, nàn ngược lại ở đây phản đối, xem ra cũng vô ích."Phụ thân, Tứ nương." Đông Phương Minh Huệ đột nhiên từ bên ngoài đi vào, đến trước mặt hai người hành lễ, nói "Thất tỷ nếu như muốn đi Học viện Hoàng gia, hay là Tứ nương đáp ứng nàng lo nàng trên đường gặp nguy hiểm, phụ thân để hai tên cao thủ hộ tống nàng là được."Đông Phương phụ thân thấy Đông Phương Minh Huệ liền vui mừng, nghe cô nói thế, liền nói, "Vẫn là Tiểu Cửu nhà ta sáng suốt, nhanh như thế đã nghĩ ra cách rồi.""Được rồi Bối Anh, cứ theo lời Cửu nhi mà làm, chuyện của Ngọc nhi đến đây thôi."Đông Phương phụ thân một búa đã quyết, Đông Phương Uyển Ngọc nhàn nhạt nhìn Đông Phương Minh Huệ mà rời khỏi đại sảnh..

nữ chủ đại nhân ta sai lầm rồi